Chế độ ăn uống hợp lý cho bệnh nhân Gout vào ngày Tết

Thảo luận trong 'Quảng cáo - Dịch vụ' bắt đầu bởi momusu, 14/5/18.

Lượt xem: 113

  1. Tỉnh/Thành:

    empty
  2. Tình trạng:

    empty
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0964370561
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    14/5/18, 32 Trả lời, 113 Đọc
  1. momusu Gà con

    Kỳ nghỉ Tết là kỳ nghỉ mà rất nhiều mọi người đều về để sum hiệp gia đình, tuy nhiên cũng sẽ xuất hiện các bữa cơm liên miên không quy định giờ giấc, dẫn đến hiện tượng thừa calo là không thể tránh khỏi. Đặc trưng, đối có người bị bệnh Gout thì đây là dấu hiệu ko rẻ và cần phải cảnh báo.

    >>>>>> chữa bệnh gút bằng lá trầu và nước dừa


    khiến thế nào để vừa có thể tham gia được bữa cơm sum hiệp cộng người nhà lại vừa ko ảnh hưởng tới thời kỳ điều trị bệnh gout? Bài viết dưới đây danh y Nguyễn Thị Hường xin giới thiệu tới các người đang mắc chứng bệnh gout 1 số vấn đề cần tránh và kên kế hoặc trước khi gia nhập bữa tiệc.

    thường nhật, theo tục lệ người Việt thì mỗi khi Tết đến người Việt thường hay có những món ăn giàu chất béo, đạm và tinh bột, các con phố. Đặc biệt, thói quen của người Việt Nam thì thường hay tiêu dùng rượu, bia để uống và tiếp khách vào dịp Tết. Nếu trong trường hợp sở hữu các bữa tiệc chẳng thể chối từ được, thì bạn phải sở hữu chiến lược như ăn ít trong mỗi bữa và phân bổ thời gian hợp lý. Đối mang những người bị bệnh Gút thì cần phải giảm thiểu ăn 1 số thực phẩm như: như hải sản, giết thịt đỏ, phủ tạng động vật…
    1. Chế độ ăn uống cho bệnh nhân gút vào ngày Tết

    [​IMG]
    tránh bia rượu, sử dụng nước ép hoa quả tốt cho bệnh nhân gout.
    Vào dịp tết, bệnh nhân bị gout cần phải lưu ý việc tránh uống nước ngọt, rượu, bia, giò mỡ, bánh kẹo, mứt, những món thuộc rán cừu.. Những sản phẩm nước uống với ga, bạn hãy thay thế các mẫu này bằng việc uống trà, uống nước trái cây.
    2. Hãy ưu tiên ăn các thực phẩm xanh

    những người bị bệnh Gút trong dịp Tết cần phải lưu ý là phải ăn đa dạng rau xanh, hoa quả (lưu ý là hoa quả không chua). Hãy ăn những mẫu thực phẩm giàu chất xơ tạo điều kiện cho giai đoạn tiếp thụ đạm diễn ra rẻ. Trong bữa ăn hằng ngày nên tiêu dùng những rau quả giàu Vitamin C, giàu bê ta, carotene và vitamin E để nâng cao khả năng chống lão hóa cho thân thể như sau:B carotene trong cà rốt, gấc, cà chua, bí đỏ, bồ ngót, chuối tiêu chin, đu đủ chin,…( các rau, quả chin).Vitamin C trong bồ ngót, cần tay, rau muống, rau cải xoong, cà chua,…
    3. Tăng cường chuyển di nhẹ nhàng

    [​IMG]
    Bệnh nhân gout cần mang chế độ sinh hoạt phù hợp, thường xuyên.
    Việc chuyển di nhẹ nhõm thường xuyên và liên tiếp rất có ích đối với các người bị bệnh Gút. Không những thế, những người bị bệnh gút cũng ko được làm việc nặng, quá sức hoặc tập luyện thể thao cường độ mạnh, tránh những nguy cơ dễ xảy ra chấn thương. Giữ ấm thân thể, tránh lạnh.
    Giữ tinh thần luôn thoải mái, tránh bít tất tay, vì ví như quá căng thẳng sẽ gây ra hiện tượng Gút cấp. Ví như trong các ngày Tết bạn lỡ sở hữu ăn khá phổ thông một tí những món ăn cần kiêng khem thì cũng nên tăng cường di chuyển để cơ thể có thể hoang toàng đi lượng calo dư thừa. Bằng cách thức đi bộ hoặc phát động tại chỗ các bài tập đơn thuần cũng giúp cơ thể khỏe mạnh hơn.
    4. Uống phổ biến nước lọc

    Người bị bệnh gout nên uống phổ quát nước (2-3 lít/ngày), nên uống những dòng nước khoáng không gas với độ kiềm cao giúp đào thải acid uric và tránh kết tinh urat tại ống thận

    >>>>>> thuốc phenylbutazone
     
  2. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  3. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  4. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  5. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  6. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  7. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  8. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  9. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     
  10. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     
  11. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     
  12. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     
  13. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     
  14. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi là nữ, 24 tuổi, từ một tỉnh lẻ ra Hà Nội học đại học và lập nghiệp. Tôi đã trải qua một mối tình từ những năm đầu đại học, nó kết thúc để lại cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi từng lý tưởng hóa tình yêu theo một cách quá cầu toàn, vậy nên khi chia tay tôi gần như suy sụp. Lúc ấy tôi trách anh, than thân trách phận, trách ông trời không cho tôi may mắn… không hiểu vì sao anh lại sẵn sàng chia tay cô gái mà anh theo đuổi gần hai năm trời. Câu hỏi đó đeo bám tôi tiếp những năm tháng còn lại trên ghế nhà trường, khiến tối cảm thấy tự ti về bản thân, không dám mở lòng với bất cứ ai thêm mặc dù thời gian ấy tôi có rất nhiều người quan tâm. Xét cho cùng con trai yêu bằng mắt và sự thật là ngoại hình tôi không tệ. Đến khi ra trường đi làm, khi có những vấp ngã đầu tiên trong cuộc sống dần dần tôi đã tìm ra câu trả lời: nguyên nhân là do tôi. Tình yêu như một cái cây, nó sẽ nảy mầm và trưởng thành tốt như thế nào đó là ở tay người chăm sóc. Tôi nghĩ thời gian đó bản thân không phải là một người chăm sóc tốt cho cây tình yêu của chúng tôi, bởi sẽ không ai rời xa bạn nếu bạn mang lại cho anh ta niềm hạnh phúc, thoải mái khi đồng hành. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Quay trở lại vấn đề của các cô gái, tôi nhận ra một điều, hầu như con gái (không ngoại trừ tôi) đều từng nhìn nhận mình là người sâu sắc, ổn về mọi mặt. Tất nhiên, tự tin là một trong những điểm hấp dẫn của phái yếu chúng ta, tuy nhiên đôi khi chúng ta nên tĩnh lại một phút để nghiêm khắc xét lại bản thân. Con trai chỉ muốn ở gần người anh ta cho là hấp dẫn chứ không phải người mà các cô gái nghĩ là hấp dẫn. Thứ nhất về bản thân, các cô gái cần nắm được điểm mạnh, điểm yếu của mình; biết được trong thời điểm này, tuổi này, mong muốn về người bạn trai của mình là như thế nào, để khi có ai đó muốn hẹn hò và tán tỉnh bạn sẽ biết mình cần gì ở người ta, liệu người đó có phù hợp không.

    Thứ hai là về đối tượng, nếu đã biết nhau từ trước, bạn nên tìm hiểu trước một chút, còn nếu gặp lần đầu thì quan sát cách anh ấy nói chuyện, nhìn bạn, quan tâm đến thông tin cá nhân của bạn và cách bộc lộ thông tin cá nhân của anh ấy để xem liệu bạn và người ta có cùng mục đích để bắt đầu mối quan hệ nào đó. Nhiều khi anh chàng nào đó không muốn tiến xa với bạn, nhưng lại cảm nhận bạn đang muốn tình yêu bền vững chẳng hạn. Như vậy lỗi không phải do bạn nên bạn không cần thắc mắc thêm.

    Thứ ba, nếu qua một vài buổi hẹn đầu, bạn thấy anh là người mình tìm nhưng anh ấy lại không muốn tiến xa hơn, tôi nghĩ có lẽ bạn chấp nhận một suy nghĩ (mặc dù hơi tệ) đó là: thực ra bạn chưa hề ổn để có được một anh chàng như vậy. Giải pháp là gì? Đơn giản thôi, hoàn thiện bản thân các bạn ạ. Các bạn đừng vội tự ti về mình, hãy nghĩ ông trời đang cho chúng ta cơ hội nhìn ra mình khuyết thiếu chỗ nào để khắc phục. Với những người ta thích mà không thích ta, các bạn thử tìm hiểu trên trang cá nhân của anh ấy, những status anh ấy chia sẻ đôi điều sẽ nói lên tính cách và từ đó đoán được họ sẽ thích người như thế nào, âm dương hai cực luôn luôn tìm đến nhau. Tuy nhiên các bạn vẫn phải cân nhắc kỹ xem, liệu những thay đổi đó có thật sự phù hợp và hữu ích với mình không, vì bạn muốn thu hút người khác, bạn phải là riêng bạn, phải là chính bạn.

    Tôi cũng như các bạn, đôi khi thấy cô đơn khi ngày lễ tết, bạn bè có đôi có cặp còn mình lẻ bóng đơn côi. Tuy nhiên, tôi không quá bi quan và lo lắng như vậy, nghĩ đâu đó, vào một thời điểm thích hợp nào đó sẽ tìm được người mà tôi cần tìm. Trong thời gian đó, hãy tận dụng để yêu thương mình nhiều hơn, làm cuộc sống của mình phong phú hơn chứ không chỉ dập khuôn một cô gái ổn là chỉ ở ngoại hình, công việc. Thay vào đó hãy tìm cho mình niềm đam mê riêng, một nhạc cụ mới, hay tìm hiểu tâm lý học con người… Khi chúng ta có nhiều niềm đam mê mới, các bạn sẽ dần nhận ra trong cuộc sống tình yêu đâu chỉ đến từ một người con trai; tình yêu tồn tại và đến từ những điều nhỏ nhặt. Khi chúng ta bớt quan tâm, chú ý, mong mỏi về điều gì đó thì điều ấy lại dễ dàng đến hơn. Nếu tự tin là bạn ổn, đừng vì cái danh phải có người yêu mà hạ thấp tiêu chuẩn của bạn xuống, hãy hoàn thiện bản thân để đạt lấy người mà bạn cần, vì dẫu sao phái yếu chúng ta dù có mạnh mẽ cỡ nào cũng đều cần một bờ vai để tựa vào, nhưng phải là bờ vai đủ rộng.

    Mọi người bảo tôi khó tính, sao không chọn ai đó để có người đón đưa, ngày lễ có người dạo chơi cùng? Tôi chỉ nghĩ đơn giản, bạn bè và người yêu sẽ là những người phản ánh bạn một cách chính xác nhất, vậy nên đừng đưa chân bước nhầm, đừng vì dăm ba cuộc hẹn không có kết quả mà thấy tự ti, lo lắng về bản thân, rồi vội vã hạ thấp những tiêu chuẩn cơ bản. Chỉ đơn giản, người phù hợp chưa đến, đơn giản là người bạn cần đang chờ bạn trưởng thành. Hãy mạnh mẽ lên các cô gái! Nếu có ai đó bảo bạn “gái ế”, hãy quay lại, cười tươi một cái, đúng là chúng ta đang không có người yêu thật mà. Quan trọng hơn là cho những người phát ngôn đó vào danh sách “những người sâc sắc như cơi đựng trầu”, vì nếu họ biết suy nghĩ thì đã không bao giờ nói chuyện bất lịch sự như vậy.

    Hy vọng những suy nghĩ của tôi sẽ giúp được bạn gái nào đó có cái nhìn khác về chuyện tình yêu, dù có như thế nào thì vẫn phải yêu và tin tưởng vào bản thân. Chúc một nửa thế giới luôn luôn hạnh phúc.
     
  15. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 29 tuổi, quê miền Trung, ra Hà Nội học và làm việc. Gia đình trước có cuộc sống bình thường, không khó khăn gì, tôi tuy không được cưng chiều nhưng cũng không phải động tay vào việc nhà. Tính tôi khép kín, yếu đuối, nhưng bề ngoài luôn cố tỏ ra bất cần. Biến cố đầu tiên trong đời là lúc mẹ tôi qua đời, em trai khi đó mới đi làm ở quê, sau khi mẹ mất bố có quan hệ với người phụ nữ khác. Em tôi phản đối, nó bắt đầu dùng tiền mẹ để lại để tiêu xài rồi phải vay nặng lãi. Mẹ trước khi mất cho tôi tiền để mua chung cư ở Hà Nội, ban đầu tôi có suy nghĩ sẽ về quê sống nhưng thấy bố và em như vậy khiến bản thân chán nản. Tôi không nỡ từ bỏ công việc mà khó khăn lắm bố mới xin được cho tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Đọc đến đây mọi người có thể thấy tôi là một người thụ động, ỷ lại. Tôi cũng cảm thấy bản thân như vậy nên rất tự ti, không biết phải cố gắng từ đâu để thay đổi cuộc đời. Tôi bi quan khi nghĩ đến tương lai, gia đình. Tôi mặc cảm về ngoại hình của mình dù nhìn ngoài không xấu bởi tôi cố che đậy bằng quần áo. Tôi không giỏi khoản làm đẹp và cảm thấy không thoải mái khi đẹp nhờ son phấn. Bao nhiêu năm qua chỉ có hai, ba người có tình cảm và muốn tìm hiểu, nhưng tôi đều không dám đón nhận, sợ mình thật thà quá, hy sinh và khờ khạo quá sẽ không tìm được một nửa. Tôi cần một người thực sự yêu thương và trân trọng mình, tôi phải bắt đầu từ đâu?
     
  16. rickyseo2018

    rickyseo2018 Gà con
    • 6/11

    Tham gia:
    2/2/18
    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Máy bơm điện chìm Tân Huỳnh Châu chuyên bán bom dien chim chúc công ty của bạn đông khách và nhớ ủng hộ dịch vụ mình nha

    THC nhà sản xuất bơm nước hàng đầu của VN trong lĩnh vực máy bơm điện chìm, máy bơm nước hỏa tiễn, bơm nước giếng khoan thả sâu :
    [​IMG]
    Địa chỉ : 31B Nguyễn Văn Bứa, Ấp 5, Xuân Thới Sơn, Hóc Môn, TP.HCM
    Hotline : 1900 066 667 Fax : (+84) 028 3713 9813
    Trang web : http://thcgroup.vn
     
  17. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và chồng tôi lấy nhau hơn 10 năm, có 2 con đủ nếp tẻ nhưng cuộc sống của tôi thật sự đau khổ. Trước khi cưới và cho đến giờ, tôi không có được tình cảm tốt đẹp từ người mà tôi gọi đó là mẹ chồng. Tôi được sinh ra trong một gia đình học thức, chẳng thua kém ai, có điều vì quá thương đứa con bị tự kỷ nên công việc của tôi chưa ổn định. Trước khi đến với chồng, tôi có rất nhiều người theo đuổi vì mọi người nhận xét tôi là cô gái dễ thương, thông minh, năng động. Trong những người theo đuổi, có nhiều người hình thức và điều kiện kinh tế hơn chồng tôi rất nhiều nhưng trái tim chỉ hòa cùng nhịp đập khi tôi gặp chồng. Chúng tôi đã đến với nhau bằng tình yêu chứ không phải vì vật chất nào khác, vì lúc đó chồng mới tốt nghiệp xong, việc làm còn bấp bênh.
    • Tôi cứ nghĩ anh sẽ tốt hơn mẹ anh, hóa ra tôi đã sai lầm. Sống khoảng một năm là tôi đã thấy sự dối trá trong con người anh. Anh giấu tiền xài cho bản thân, ngoại tình bên ngoài, khi bị phát hiện thì nói chở bạn đi mua máy vi tính. Tôi thực sự hối hận vì đã trao cả cuộc đời mình cho kẻ không còn đạo đức, lúc đó chỉ còn biết khóc, ôm đứa con đầu lòng bị tự kỷ, con là nghị lực cho tôi vượt qua khó khăn. Chính vì tình yêu dành cho con quá lớn nên tôi đành chấp nhận và ba năm sau tôi có một bé gái nữa. Hạnh phúc là khi chúng tôi có những đứa con ngoan hiền, biết nghe lời, thế nhưng lại một lần nữa chồng ngoại tình, giấu tiền xài riêng. Khi tôi bắt gặp thì anh lại giả danh là kẻ tri thức, dùng miệng lưỡi của một kẻ chuyên ngoại tình để biện hộ cho mình. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    • Độc giả ơi! Tôi thực sự ghê sợ chồng mỗi khi thấy anh ta đi làm về. Khi các con lại gần cha, tôi không muốn chút nào vì thấy sự nhơ nhuốc, khinh bỉ trong con người anh ta. Tôi rất muốn ly hôn để có được cuộc sống không phải đau khổ như thế này nhưng lại nhớ con lắm. Nếu ly hôn tôi sẽ phải chia con hoặc cả hai sẽ theo cha vì tôi chưa có việc làm ổn định.
     
  18. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và chồng tôi lấy nhau hơn 10 năm, có 2 con đủ nếp tẻ nhưng cuộc sống của tôi thật sự đau khổ. Trước khi cưới và cho đến giờ, tôi không có được tình cảm tốt đẹp từ người mà tôi gọi đó là mẹ chồng. Tôi được sinh ra trong một gia đình học thức, chẳng thua kém ai, có điều vì quá thương đứa con bị tự kỷ nên công việc của tôi chưa ổn định. Trước khi đến với chồng, tôi có rất nhiều người theo đuổi vì mọi người nhận xét tôi là cô gái dễ thương, thông minh, năng động. Trong những người theo đuổi, có nhiều người hình thức và điều kiện kinh tế hơn chồng tôi rất nhiều nhưng trái tim chỉ hòa cùng nhịp đập khi tôi gặp chồng. Chúng tôi đã đến với nhau bằng tình yêu chứ không phải vì vật chất nào khác, vì lúc đó chồng mới tốt nghiệp xong, việc làm còn bấp bênh.
    • Tôi cứ nghĩ anh sẽ tốt hơn mẹ anh, hóa ra tôi đã sai lầm. Sống khoảng một năm là tôi đã thấy sự dối trá trong con người anh. Anh giấu tiền xài cho bản thân, ngoại tình bên ngoài, khi bị phát hiện thì nói chở bạn đi mua máy vi tính. Tôi thực sự hối hận vì đã trao cả cuộc đời mình cho kẻ không còn đạo đức, lúc đó chỉ còn biết khóc, ôm đứa con đầu lòng bị tự kỷ, con là nghị lực cho tôi vượt qua khó khăn. Chính vì tình yêu dành cho con quá lớn nên tôi đành chấp nhận và ba năm sau tôi có một bé gái nữa. Hạnh phúc là khi chúng tôi có những đứa con ngoan hiền, biết nghe lời, thế nhưng lại một lần nữa chồng ngoại tình, giấu tiền xài riêng. Khi tôi bắt gặp thì anh lại giả danh là kẻ tri thức, dùng miệng lưỡi của một kẻ chuyên ngoại tình để biện hộ cho mình. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    • Độc giả ơi! Tôi thực sự ghê sợ chồng mỗi khi thấy anh ta đi làm về. Khi các con lại gần cha, tôi không muốn chút nào vì thấy sự nhơ nhuốc, khinh bỉ trong con người anh ta. Tôi rất muốn ly hôn để có được cuộc sống không phải đau khổ như thế này nhưng lại nhớ con lắm. Nếu ly hôn tôi sẽ phải chia con hoặc cả hai sẽ theo cha vì tôi chưa có việc làm ổn định.
     
  19. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi, đã kết hôn, chưa có con. Bản thân từ trước đến nay sống hầu như theo cảm xúc và sợ điều ấy lắm, chưa bao giờ trái ý cảm xúc cả. Tôi yêu ai yêu bất diệt, hết mình hết sức, ai nói gì kệ, ai bảo gì cũng kệ luôn. Tôi đang gặp một vướng mắc mà không biết nói như thế nào, yêu thì không sai đâu, nhưng yêu quá lại cứ cảm thấy mình lụy tình.
    • Tôi vô cùng yêu chồng. Trừ lúc vợ chồng trục trặc ra thì cảm xúc vẫn cứ như người mới yêu. Đi đâu mà không có chồng là tôi không muốn đi, kể cả đi với các bạn, đi với gia đình, tôi luôn mong muốn có chồng bên cạnh. Với tôi, nếu không có chồng, cuộc chơi chẳng còn vui trong lòng. Chính vì thế, giả dụ khi thấy chồng đi chơi tụ tập bạn bè, chẳng có mình, chẳng quan tâm mình ở nhà một mình buồn ra sao, lòng tôi lại càng buồn hơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    • Lúc mới yêu, chồng hay nhắn tin hỏi thăm, chúng tôi nhắn tin cả ngày, giờ lấy rồi chồng bảo gặp nhau suốt thì còn gì nhắn tin đâu. Tôi chỉ mong chờ chồng hỏi thăm mình như ngày xưa thì tốt, đơn giản ăn cơm chưa cũng được, nhưng không có nữa rồi. Tôi khá nhạy cảm, hay nghĩ lung tung rằng chồng sau này sẽ cặp bồ, không thương yêu và không cần mình nữa. Rồi tôi tự hỏi chồng đi làm kinh doanh tiếp xúc nhiều khách hàng nữ xinh đẹp, thông minh thì về có chán mình không? Nhiều lúc tôi không hiểu mình bị làm sao nữa, hay chồng bỏ bùa mê tôi?
    • Tôi cứ luẩn quẩn mấy suy nghĩ đó, thấy mình yêu chồng lắm nhưng chồng chẳng như thế với mình, không thể bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu được. Tôi không thích mình lụy tình như thế này đâu. Tôi cũng đi làm 8 tiếng, không chỉ ở nhà nghĩ lung tung đâu, mà lúc làm việc những ý nghĩ đó cũng nhảy vào não khiến tôi mất tập trung, cảm giác mình như bị khùng vậy. Trước khi lấy chồng tôi mê trai đẹp lắm, chồng thì không đẹp trai cho lắm, nhưng giờ dù có nhìn thấy bao nhiêu trai đẹp tôi thấy cũng không thể bằng chồng mình. Nhìn trai đẹp bên ngoài mà tôi chẳng có một cảm giác gì. Tôi khổ tâm quá, không muốn mình như thế này nữa, muốn bớt yêu chồng đi. Mong được các bạn tư vấn
     
  20. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi, đã kết hôn, chưa có con. Bản thân từ trước đến nay sống hầu như theo cảm xúc và sợ điều ấy lắm, chưa bao giờ trái ý cảm xúc cả. Tôi yêu ai yêu bất diệt, hết mình hết sức, ai nói gì kệ, ai bảo gì cũng kệ luôn. Tôi đang gặp một vướng mắc mà không biết nói như thế nào, yêu thì không sai đâu, nhưng yêu quá lại cứ cảm thấy mình lụy tình.
    • Tôi vô cùng yêu chồng. Trừ lúc vợ chồng trục trặc ra thì cảm xúc vẫn cứ như người mới yêu. Đi đâu mà không có chồng là tôi không muốn đi, kể cả đi với các bạn, đi với gia đình, tôi luôn mong muốn có chồng bên cạnh. Với tôi, nếu không có chồng, cuộc chơi chẳng còn vui trong lòng. Chính vì thế, giả dụ khi thấy chồng đi chơi tụ tập bạn bè, chẳng có mình, chẳng quan tâm mình ở nhà một mình buồn ra sao, lòng tôi lại càng buồn hơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    • Lúc mới yêu, chồng hay nhắn tin hỏi thăm, chúng tôi nhắn tin cả ngày, giờ lấy rồi chồng bảo gặp nhau suốt thì còn gì nhắn tin đâu. Tôi chỉ mong chờ chồng hỏi thăm mình như ngày xưa thì tốt, đơn giản ăn cơm chưa cũng được, nhưng không có nữa rồi. Tôi khá nhạy cảm, hay nghĩ lung tung rằng chồng sau này sẽ cặp bồ, không thương yêu và không cần mình nữa. Rồi tôi tự hỏi chồng đi làm kinh doanh tiếp xúc nhiều khách hàng nữ xinh đẹp, thông minh thì về có chán mình không? Nhiều lúc tôi không hiểu mình bị làm sao nữa, hay chồng bỏ bùa mê tôi?
    • Tôi cứ luẩn quẩn mấy suy nghĩ đó, thấy mình yêu chồng lắm nhưng chồng chẳng như thế với mình, không thể bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu được. Tôi không thích mình lụy tình như thế này đâu. Tôi cũng đi làm 8 tiếng, không chỉ ở nhà nghĩ lung tung đâu, mà lúc làm việc những ý nghĩ đó cũng nhảy vào não khiến tôi mất tập trung, cảm giác mình như bị khùng vậy. Trước khi lấy chồng tôi mê trai đẹp lắm, chồng thì không đẹp trai cho lắm, nhưng giờ dù có nhìn thấy bao nhiêu trai đẹp tôi thấy cũng không thể bằng chồng mình. Nhìn trai đẹp bên ngoài mà tôi chẳng có một cảm giác gì. Tôi khổ tâm quá, không muốn mình như thế này nữa, muốn bớt yêu chồng đi. Mong được các bạn tư vấn
     

Chia sẻ trang này