Công ty Lê Bảo Minh đồng hành cùng Canon xây tặng trường thứ 55 tại Việt Nam

Thảo luận trong 'Ảnh đẹp đó đây' bắt đầu bởi anhtam, 18/8/17.

Lượt xem: 14,191

  1. Tỉnh/Thành:

    empty
  2. Tình trạng:

    empty
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0937739893
  5. Địa chỉ:

    TPHCM
  6. Thông tin:

    18/8/17, 3,151 Trả lời, 14,191 Đọc
  1. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  2. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  3. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  4. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  5. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     
  6. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi là nữ, 24 tuổi, từ một tỉnh lẻ ra Hà Nội học đại học và lập nghiệp. Tôi đã trải qua một mối tình từ những năm đầu đại học, nó kết thúc để lại cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi từng lý tưởng hóa tình yêu theo một cách quá cầu toàn, vậy nên khi chia tay tôi gần như suy sụp. Lúc ấy tôi trách anh, than thân trách phận, trách ông trời không cho tôi may mắn… không hiểu vì sao anh lại sẵn sàng chia tay cô gái mà anh theo đuổi gần hai năm trời. Câu hỏi đó đeo bám tôi tiếp những năm tháng còn lại trên ghế nhà trường, khiến tối cảm thấy tự ti về bản thân, không dám mở lòng với bất cứ ai thêm mặc dù thời gian ấy tôi có rất nhiều người quan tâm. Xét cho cùng con trai yêu bằng mắt và sự thật là ngoại hình tôi không tệ. Đến khi ra trường đi làm, khi có những vấp ngã đầu tiên trong cuộc sống dần dần tôi đã tìm ra câu trả lời: nguyên nhân là do tôi. Tình yêu như một cái cây, nó sẽ nảy mầm và trưởng thành tốt như thế nào đó là ở tay người chăm sóc. Tôi nghĩ thời gian đó bản thân không phải là một người chăm sóc tốt cho cây tình yêu của chúng tôi, bởi sẽ không ai rời xa bạn nếu bạn mang lại cho anh ta niềm hạnh phúc, thoải mái khi đồng hành. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Quay trở lại vấn đề của các cô gái, tôi nhận ra một điều, hầu như con gái (không ngoại trừ tôi) đều từng nhìn nhận mình là người sâu sắc, ổn về mọi mặt. Tất nhiên, tự tin là một trong những điểm hấp dẫn của phái yếu chúng ta, tuy nhiên đôi khi chúng ta nên tĩnh lại một phút để nghiêm khắc xét lại bản thân. Con trai chỉ muốn ở gần người anh ta cho là hấp dẫn chứ không phải người mà các cô gái nghĩ là hấp dẫn. Thứ nhất về bản thân, các cô gái cần nắm được điểm mạnh, điểm yếu của mình; biết được trong thời điểm này, tuổi này, mong muốn về người bạn trai của mình là như thế nào, để khi có ai đó muốn hẹn hò và tán tỉnh bạn sẽ biết mình cần gì ở người ta, liệu người đó có phù hợp không.

    Thứ hai là về đối tượng, nếu đã biết nhau từ trước, bạn nên tìm hiểu trước một chút, còn nếu gặp lần đầu thì quan sát cách anh ấy nói chuyện, nhìn bạn, quan tâm đến thông tin cá nhân của bạn và cách bộc lộ thông tin cá nhân của anh ấy để xem liệu bạn và người ta có cùng mục đích để bắt đầu mối quan hệ nào đó. Nhiều khi anh chàng nào đó không muốn tiến xa với bạn, nhưng lại cảm nhận bạn đang muốn tình yêu bền vững chẳng hạn. Như vậy lỗi không phải do bạn nên bạn không cần thắc mắc thêm.

    Thứ ba, nếu qua một vài buổi hẹn đầu, bạn thấy anh là người mình tìm nhưng anh ấy lại không muốn tiến xa hơn, tôi nghĩ có lẽ bạn chấp nhận một suy nghĩ (mặc dù hơi tệ) đó là: thực ra bạn chưa hề ổn để có được một anh chàng như vậy. Giải pháp là gì? Đơn giản thôi, hoàn thiện bản thân các bạn ạ. Các bạn đừng vội tự ti về mình, hãy nghĩ ông trời đang cho chúng ta cơ hội nhìn ra mình khuyết thiếu chỗ nào để khắc phục. Với những người ta thích mà không thích ta, các bạn thử tìm hiểu trên trang cá nhân của anh ấy, những status anh ấy chia sẻ đôi điều sẽ nói lên tính cách và từ đó đoán được họ sẽ thích người như thế nào, âm dương hai cực luôn luôn tìm đến nhau. Tuy nhiên các bạn vẫn phải cân nhắc kỹ xem, liệu những thay đổi đó có thật sự phù hợp và hữu ích với mình không, vì bạn muốn thu hút người khác, bạn phải là riêng bạn, phải là chính bạn.

    Tôi cũng như các bạn, đôi khi thấy cô đơn khi ngày lễ tết, bạn bè có đôi có cặp còn mình lẻ bóng đơn côi. Tuy nhiên, tôi không quá bi quan và lo lắng như vậy, nghĩ đâu đó, vào một thời điểm thích hợp nào đó sẽ tìm được người mà tôi cần tìm. Trong thời gian đó, hãy tận dụng để yêu thương mình nhiều hơn, làm cuộc sống của mình phong phú hơn chứ không chỉ dập khuôn một cô gái ổn là chỉ ở ngoại hình, công việc. Thay vào đó hãy tìm cho mình niềm đam mê riêng, một nhạc cụ mới, hay tìm hiểu tâm lý học con người… Khi chúng ta có nhiều niềm đam mê mới, các bạn sẽ dần nhận ra trong cuộc sống tình yêu đâu chỉ đến từ một người con trai; tình yêu tồn tại và đến từ những điều nhỏ nhặt. Khi chúng ta bớt quan tâm, chú ý, mong mỏi về điều gì đó thì điều ấy lại dễ dàng đến hơn. Nếu tự tin là bạn ổn, đừng vì cái danh phải có người yêu mà hạ thấp tiêu chuẩn của bạn xuống, hãy hoàn thiện bản thân để đạt lấy người mà bạn cần, vì dẫu sao phái yếu chúng ta dù có mạnh mẽ cỡ nào cũng đều cần một bờ vai để tựa vào, nhưng phải là bờ vai đủ rộng.

    Mọi người bảo tôi khó tính, sao không chọn ai đó để có người đón đưa, ngày lễ có người dạo chơi cùng? Tôi chỉ nghĩ đơn giản, bạn bè và người yêu sẽ là những người phản ánh bạn một cách chính xác nhất, vậy nên đừng đưa chân bước nhầm, đừng vì dăm ba cuộc hẹn không có kết quả mà thấy tự ti, lo lắng về bản thân, rồi vội vã hạ thấp những tiêu chuẩn cơ bản. Chỉ đơn giản, người phù hợp chưa đến, đơn giản là người bạn cần đang chờ bạn trưởng thành. Hãy mạnh mẽ lên các cô gái! Nếu có ai đó bảo bạn “gái ế”, hãy quay lại, cười tươi một cái, đúng là chúng ta đang không có người yêu thật mà. Quan trọng hơn là cho những người phát ngôn đó vào danh sách “những người sâc sắc như cơi đựng trầu”, vì nếu họ biết suy nghĩ thì đã không bao giờ nói chuyện bất lịch sự như vậy.

    Hy vọng những suy nghĩ của tôi sẽ giúp được bạn gái nào đó có cái nhìn khác về chuyện tình yêu, dù có như thế nào thì vẫn phải yêu và tin tưởng vào bản thân. Chúc một nửa thế giới luôn luôn hạnh phúc.
     
  7. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi đang ly thân và hiện quen một người nhưng bị gia đình tôi phản đối. Tôi có một đứa con, anh cũng có một cô con gái học lớp một. Bố anh bị ung thư nên anh nói không thể nuôi con tôi được, mong tôi đưa con cho nhà nội nuôi. Nhưng gia đình tôi lại muốn tôi nuôi bé và không thích anh luôn viện cớ để chia cách hai mẹ con. Anh nói khó khăn lắm mới quen được nhau một thời gian, chẳng lẽ chỉ vì gia đình ngăn cản mà lại bỏ đi tất cả. Anh còn nói nếu tôi rời xa anh trong lúc này, coi như tôi vô tình, anh cũng sẽ vô nghĩa và buông bỏ tất cả. Giờ tôi nên làm gì? Mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên.

    Quỳnh

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Bạn đang ly thân tức là chưa giải quyết dứt khoát với chồng, vì vậy các bạn vẫn là vợ chồng hợp pháp. Trước tiên bạn nên hoàn tất thủ tục ly hôn rồi mới nên nghĩ tới việc đến với người đàn ông khác.https://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Bạn quen bạn trai hiện tại được bao lâu? Anh ta đã ly dị vợ hay chưa? Nếu anh ta chấm dứt với vợ rồi thì hai bạn mới bàn tới những chuyện khác.

    Việc anh ta nói vì bố bị ung thư nên không thể nuôi thêm con bạn. Đây là suy nghĩ ích kỷ. Bạn và anh ta đến với nhau sẽ không như lần đầu lập gia đình. Hiện tại cả hai đều là đi bước nữa, rổ rá cạp lại nên ngoài tình yêu thì trách nhiệm với gia đình, con cái chung riêng, kinh tế cần phải rõ ràng. Xin hỏi bạn có cần anh ta nuôi con bạn hoặc bạn có phụ thuộc kinh tế vào anh ta không? Nếu có, bạn nên tìm một công việc phù hợp để tự tạo ra thu nhập. Trước khi quen anh ta, bạn vẫn nuôi được con mình, nếu đến với nhau, bạn có thể tiếp tục làm điều đó. Khi về chung một nhà, bạn sẽ chung tay chăm sóc bố mẹ và lo cho con anh ta, ngược lại anh ta cũng nên nghĩ như vậy. Tốt nhất bạn nên cương quyết, tỏ rõ lập trường sẽ nuôi dưỡng, chăm sóc con mình. Ngoài ra, bạn nên tìm hiểu xem vì sao anh ta chia tay vợ (hoặc nguyên nhân khác) và cân nhắc.

    Bạn từng một lần dang dở, bố mẹ bạn lo cho hạnh phúc của bạn cũng là điều dễ hiểu. Lý do khiến bố mẹ bạn không thích anh ta không phải không có lý. Bạn nên nói rõ những yêu cầu, mong muốn của mình. Nếu anh ta đắn đo, bạn có thể cho anh ta thêm thời gian. Đây là chuyện quan trọng, yêu là để tìm hiểu xem đối phương có phù hợp với mình không, chứ không phải vì tiếc thời gian yêu mà cố lấy. Nếu anh ta tiếp tục trách móc, thúc giục bạn và đưa ra nhiều lý do thoái thác để không phải sống cùng con bạn, chứng tỏ anh ta chỉ ích kỷ, không hề nghĩ cho bạn. Bạn không nên tiếp tục với người đàn ông như vậy để rồi khổ thêm lần nữa. Bạn cũng không cần sợ việc bị nói vô tình vô nghĩa khi buông tay, bởi nếu không thống nhất được mọi chuyện, đến với nhau chỉ làm khổ nhau thôi.
     
  8. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi, bạn trai 27 tuổi, cùng tỉnh, chúng tôi đang làm việc ở TP HCM. Trước tôi, anh từng yêu và quen nhiều cô gái, còn với tôi anh là tình đầu. Chúng tôi quen nhau một năm rưỡi và xác định yêu đương nghiêm túc. Vì cả hai gia đình đều nghèo nên chúng tôi dự định sẽ kết hôn vào năm 30 tuổi khi kinh tế vững vàng hơn (đây cũng là mong muốn của mẹ anh). Tôi đã đến nhà anh 3 lần, anh cũng đến nhà và chào hỏi ba mẹ tôi.

    Gia đình anh là người miền Trung vào Nam lập nghiệp từ những năm 90. Anh sinh ra và lớn lên ở miền Nam, tính cách và suy nghĩ không gia trưởng, cũng khá quan tâm và chăm sóc tôi, tuy nhiên tính cách có phần cứng đầu và cộc tính. Cả tôi và anh đều có ý thức tích lũy hàng tháng cho cuộc sống sau này. Theo lời anh kể lương anh hàng tháng khoảng 23 triệu, mỗi tháng biếu ba mẹ 10 triệu để ông bà dưỡng già, còn dư thì mẹ anh sẽ sắm vàng cho anh cưới vợ, tôi không rõ anh tích lũy được bao nhiêu. Điều đặc biệt là tuy quen nhau lâu nhưng chúng tôi dù vẫn vào khách sạn âu yếm nhau mà chưa từng đi quá giới hạn, anh muốn giữ cho tôi đến đêm tân hôn. Đối với tôi, anh là một người đàn ông đáng để tin cậy và trao thân nếu như không có những vướng mắc sau.

    Thứ nhất: Ba tôi là con trai một trong gia đình có 7 chị em gái, tuy vậy ba chỉ có 2 đứa con gái. Ba là tài xế cho một xí nghiệp nhà nước nhưng lại là Đảng viên. Những năm đầu 90, việc sinh ba là điều không thể đối với Đảng viên. Ba từng yêu cầu mẹ tôi đồng ý cho ông ra ngoài kiếm vợ bé để có con nối dõi tông đường. Đây là nỗi ám ảnh của tôi lúc nhỏ nên tôi xác định mình sẽ không quen con trai một. Tôi không muốn sau này lại cũng phải đối mặt lại nỗi ám ảnh sinh con nối dõi tông đường. Con cái là lộc trời cho, trai hay gái thì đều là con cả, sao phải phân biệt đến thế? Chị gái và anh trai anh đều ngoài 35 tuổi, đã kết hôn và có con. Anh trai anh chỉ có 2 bé gái, chị dâu anh đã ngoài 35 và làm trong cơ quan nhà nước nên khó có thể sinh thêm đứa thứ 3. Anh cũng xác định với tôi là vấn đề sinh con trai nối dõi anh sẽ gánh vác. Đó là điều vướng mắc đầu tiên.

    Thứ hai: Bên nội tôi có gen cờ bạc. Từ ông bà nội đến ba tôi và các cô, đến các anh chị em họ của tôi, ai cũng mê đánh số đề và cờ bạc. Vì vậy mà 7 người cô của tôi đều bị chồng bỏ. Cho đến tận giờ, những trận cãi vã giữa ba mẹ tôi cũng đều quay quanh việc cho các cô mượn tiền nhưng không bao giờ trả. Năm tôi học lớp 5 mẹ mượn tiền cho cô ba tôi, đến hạn trả nợ cho người ta thì cô nói không có tiền mà trả, đôi ba lời qua lại, ông nội đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà, không cho bước vào nhà nội nữa.

    Đỉnh điểm là năm tôi học năm 3 đại học, ba đi làm xa nhà và qua lại với một người phụ nữ có chồng. Các cô tôi biết nhưng muốn mượn tiền người phụ nữ đó đã nói ba dẫn về nhà ông nội nhân dịp giỗ ông, rồi giới thiệu là bạn bè của họ, ngồi cùng bàn ăn cùng mâm với mẹ tôi. Đồ cô ta đem đến còn để lên bàn thờ ông bà cúng. Sau đó nửa năm mẹ tôi phát hiện ra, mẹ vào nói đạo lý với họ thì họ chửi mẹ tôi ngu, sao không chịu chấp nhận để cô ta làm vợ bé rồi cô ta sẽ nuôi cả dòng họ. Để cắt đứt với người phụ nữ đó, mẹ tôi phải bỏ ra cả trăm triệu để trả món nợ các cô tôi mượn cô ta. Kể đến đây là các bạn hiểu mẹ căm thù những người đó và cả những người mê cờ bạc đến mức độ nào. Vì tiền ngay cả hạnh phúc gia đình em trai mình họ cũng đánh đổi.

    Tuy nhiên, gần đây tôi được biết gia đình bên nội anh cũng là phiên bản thứ 2 của nhà nội tôi, bên ngoại anh cũng thế. Các cậu anh cũng vì mê cờ bạc mà bán nhà cửa, giờ già rồi nhưng cả 3-4 gia đình ở chung trong căn nhà bà ngoại để lại. Anh nói gia đình anh không thế, anh cũng có đánh bài nhưng không quá mê, biết điểm dừng. Khi nghe tôi kể vậy, những thiện cảm của mẹ dành cho anh mất hết. Mẹ tôi nói cờ bạc là cái gen, cả dòng họ nội ngoại đều có máu cờ bạc thì làm sao anh không có. Nỗi đau của mẹ tôi không thấy sao mà còn dính vào một gia đình như thế.

    Thứ ba, sau khi trả hết nợ cho gia đình nội, lúc đó ba tôi đã ngoài 50, sức khỏe không còn tốt như trước để có thể xin việc chỗ khác, mẹ tôi đành phải về bên ngoại nhờ vả dì. Vì dì và dượng tôi có một vựa trái cây nên ba mẹ ra giúp (nói thẳng ra là ra làm công cho dì). Ba tôi chạy xe còn mẹ tôi trông coi vựa cho dì (mẹ 57 tuổi). Dượng tôi cùng quê với bạn trai tôi, tính cách hà tiện ki bo nhưng lại rất thích sỹ diện ảo, khi biết chuyện của ba tôi, dượng chủ động giúp đỡ nhưng trong lòng rất khinh ba, hay nói những lời sỉ nhục ba trước mặt người ngoài (chính mắt tôi từng chứng kiến và nghe rõ). Các con của dì tôi làm trong vựa nghe người ngoài xúi giục sợ dì giấu tiền cho riêng mẹ nên âm thầm bịa chuyện về mẹ tôi với dì. Tôi từng chứng kiến em họ nói hỗn với mẹ. Vì vậy ba cũng thành kiến với anh vì anh cùng quê dượng. https://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Thật sự tôi rất rối, bản thân yêu anh thật lòng, nhưng chính tôi cũng là người chứng kiến nỗi đau của mẹ từ khi sinh hai cô con gái đến nỗi đau bị chồng phản bội, nỗi nhục của ba mẹ khi về nhờ nhà dì giúp đỡ. Không cần ba mẹ cấm cản, tôi cũng quá sợ phải lấy một người chồng hay gia đình chồng có máu cờ bạc. Vì vậy, tôi không biết mình có nên tiếp tục với anh không? Mọi người xin hãy cho tôi lời khuyên.
     
  9. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 42 tuổi, sau hơn 12 năm chạy chữa khắp nơi, tốn hết tài sản, tiền bạc thì vợ chồng vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi sinh con đầu lòng bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Hạnh phúc, vui mừng nhưng kinh tế gia đình suy kiệt, nợ nần chồng chất, khó khăn khi có một mình chồng tôi gánh cả gia đình. Biết tình hình vậy em chồng gọi chúng tôi về ở cùng nhà. Nhà em hai lầu, rộng rãi, em bỏ vốn mở cho tôi quán nước vừa trông con nhỏ vừa bán, vợ chồng tôi rất mừng vì từ nay có thể ít khó khăn hơn, một tháng em đưa tôi 10 triệu, bảo chị đi chợ mua thức ăn cho cả nhà, gồm nhà em 3 người và vợ chồng tôi, rồi tiền điện nước, internet em đóng qua mạng. Tôi thấy mình mang ơn em.

    Cuộc sống cứ thế diễn ra, chồng vui vẻ hết giờ làm về phụ tôi trông con nhưng hình như sức khỏe tôi không được tốt. Ban ngày tôi trông con, bán hàng, đi chợ, cơm nước, dọn dẹp cho nhà đông người thật không đơn giản. Có hôm tôi mệt đến muốn xỉu, phần em chồng thì tính em tốt nhưng lại vô tư từ bé, ít giúp tôi việc nhà nên tôi ngại không nói, với lại em cũng khá bận rộn. Tôi có chia sẻ với chồng, anh động viên tôi cố gắng, vì mình còn tích cóp trả nợ nên không thể ra ngoài thuê vào lúc này, với lại ở đây tôi có thu nhập từ quán nước, tiền ăn em cũng phụ phần nào nên tôi có dư để trả nợ. Tôi thấy các công việc không tên ở nhà rất nhiều, nếu ở trong gia đình mọi người chung tay chia sẻ thì sẽ đỡ cho tôi, không tôi vẫn sẽ cố gắng hết sức, vì điều kiện nên phải chấp nhận http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  10. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Gần đây tôi phát hiện vợ ngoại tình. Nếu không nhờ một lần vô tình máy điện thoại vợ hư, tôi đem đi sửa, chắc không bao giờ nghĩ đến việc vợ phản bội mình. Thời đại công nghệ thông tin, tôi không khó để có thể lấy được tất cả dữ liệu liên quan đến việc ngoại tình của vợ, tôi lấy được toàn bộ từ hình ảnh đến video chat sex của vợ tôi. Tôi biết cả người đó luôn, là đồng nghiệp làm chung công ty vợ, có vợ con rồi. Lúc đầu tôi rất sốc vì không nghĩ một người như vợ lại có thể làm như vậy. Giờ tôi vẫn chưa làm ầm lên vì nghĩ còn con cái nữa. Tôi tâm sự với vợ, xem mình sai chỗ nào, có gì không tốt với cô ấy không, tuyệt nhiên cô ấy vẫn chưa biết là tôi đã rõ mọi chuyện.

    Sau hôm đó tình hình có vẻ khả quan hơn, tôi không còn thấy những hình ảnh hay video sex đó nữa. Gần đây chúng lại quay trở lại. Mặc dù tình cảm 2 vợ chồng vẫn như bình thường, không còn vấn đề gì nữa vì tôi đã dành mỗi tuần một lần ngồi tâm sự với vợ. Tôi thật không hiểu nổi vì sao vợ lại như vậy. Tôi muốn giữ gia đình này, không muốn làm cho hai vợ chồng chẳng thể nhìn mặt nhau. Ai bàn lùi xin miễn bình luận, tôi cần tìm lời giải đáp cho việc này. Chân thành cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  11. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Gần đây tôi phát hiện vợ ngoại tình. Nếu không nhờ một lần vô tình máy điện thoại vợ hư, tôi đem đi sửa, chắc không bao giờ nghĩ đến việc vợ phản bội mình. Thời đại công nghệ thông tin, tôi không khó để có thể lấy được tất cả dữ liệu liên quan đến việc ngoại tình của vợ, tôi lấy được toàn bộ từ hình ảnh đến video chat sex của vợ tôi. Tôi biết cả người đó luôn, là đồng nghiệp làm chung công ty vợ, có vợ con rồi. Lúc đầu tôi rất sốc vì không nghĩ một người như vợ lại có thể làm như vậy. Giờ tôi vẫn chưa làm ầm lên vì nghĩ còn con cái nữa. Tôi tâm sự với vợ, xem mình sai chỗ nào, có gì không tốt với cô ấy không, tuyệt nhiên cô ấy vẫn chưa biết là tôi đã rõ mọi chuyện.

    Sau hôm đó tình hình có vẻ khả quan hơn, tôi không còn thấy những hình ảnh hay video sex đó nữa. Gần đây chúng lại quay trở lại. Mặc dù tình cảm 2 vợ chồng vẫn như bình thường, không còn vấn đề gì nữa vì tôi đã dành mỗi tuần một lần ngồi tâm sự với vợ. Tôi thật không hiểu nổi vì sao vợ lại như vậy. Tôi muốn giữ gia đình này, không muốn làm cho hai vợ chồng chẳng thể nhìn mặt nhau. Ai bàn lùi xin miễn bình luận, tôi cần tìm lời giải đáp cho việc này. Chân thành cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  12. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi đang có một vấn đề lớn không biết ngỏ cùng ai. Chồng vốn là một người dễ tính và vô tâm, trước giờ chưa từng đối xử tệ bạc với vợ con, không soi mói áp đặt, tuy nhiên việc chăm sóc con cái và chia sẻ với vợ các công việc nhà dường như không có. Sống chung hàng ngày nhưng từ việc ăn uống, tắm rửa và đưa đón 2 đứa con đi học hơn 10 năm nay anh làm tính trên đầu ngón tay, chỉ là những khi tôi bận công việc không thể sắp xếp khác được. Mỗi sáng mẹ con dậy ăn uống đưa đón nhau, anh vẫn ngủ không cần biết dù tôi có nói nhiều lần. Hầu hết buổi tối anh về muộn, có hôm báo cắt cơm, có hôm nấu rồi nhưng ai gọi lại đi.

    Anh có một công ty nhỏ và gần như dành hết tâm trí, thời gian vào nó. Những năm trước đây tôi từng phàn nàn, giận dỗi nhưng tình trạng cũng không khá hơn, dần dần thành quen. Tôi coi như đó là bổn phận, cũng không đòi hỏi gì nữa. Gần đây anh làm ăn thua lỗ, bán xe, bán nhà, bán công ty. Tôi sốc và choáng váng khi đùng một cái thành trắng tay, tự trách bản thân không thường xuyên chia sẻ chuyện công việc với anh. Điều tôi buồn hơn cả là khi đã phải bán hết gia sản đi, anh vẫn còn nợ một con số mà hơn 10 năm lấy nhau chúng tôi cũng chưa làm ra nổi 1/3 số ấy. Giờ chúng tôi trắng tay, tài sản duy nhất còn lại có giá trị trong nhà là chiếc xe máy của tôi. Anh đi làm thuê chỉ đủ ăn, chưa nghĩ ra làm gì để trả được những món nợ. Tôi nghi ngờ anh chơi bời và gặng hỏi nhưng không được câu trả lời thỏa đáng. Mọi người trong gia đình tôi đều sốc, cả hai bên nội ngoại, không ai tin rằng do làm ăn thua lỗ mà để đến mức vậy.

    Tôi quá chán nản chuyện nợ nần, có lúc tưởng như không gượng dậy nổi, người quen gọi điện cho tôi nhắc chồng trả tiền, dân xã hội đen cho vay nặng lãi đến nhà khủng bố, rồi lại đến kỳ đáo hạn ngân hàng. Chồng tôi như người mất hồn, bao khoản nợ chồng chất, liên tục các chủ nợ gọi cho tôi do không liên lạc được với chồng. Tôi từng nhiều lần nghĩ đến cái chết, thật sự muốn giải thoát, trong mỗi giấc ngủ toàn là ác mộng, tiếng đập cửa của bọn xã hội đen, những tiếng gọi lớn dù không phải gọi tên mình luôn ám ảnh tôi. Tôi mất ngủ triền miên, không ăn được, người gầy rạc xuống sắc.

    Tôi có một người bạn (quen trước khi lấy chồng) hiện sống cùng con trai vì vợ mất do tai nạn cách đây 3 năm. Anh khá thành đạt, am hiểu và hay làm các công việc có ích cho xã hội. Hơn 10 năm trước chúng tôi chỉ sơ sơ quen biết nhau. Tôi tình cờ gặp lại anh sau nhiều năm không liên lạc, rồi thường xuyên chuyện trò trở lại hơn một năm nay. Thấu hiểu và hợp nhau, chúng tôi trò chuyện hàng ngày, tôi không giấu anh chuyện gì kể cả chuyện gia đình, tôi coi anh như tri kỷ và cảm nhận được những gì anh dành cho tôi. Anh nói luôn mơ ước có một cuộc sống ở bên tôi dù nghèo khó, chỉ cần những bữa cơm đạm bạc do tay tôi nấu, dù thế nào anh sẽ không cùng ai nữa và tôi là người cuối cùng ngự trị trong trái tim anh...

    Anh quan tâm đến miếng ăn giấc ngủ của tôi hàng ngày, động viên lúc tôi suy sụp nhất, anh hiểu và luôn tôn trọng suy nghĩ của tôi. Vì vậy tuy nhiều lần gặp nhau, dù có lúc buồn chán vô tận, có lúc cùng nhau đi uống rượu giải sầu, chúng tôi chưa bao giờ vượt quá giới hạn, anh cũng nói không muốn có tôi kiểu đó. Anh biết tôi là người ít tham vọng, có thể mọi người sẽ nghĩ anh hèn, nhưng anh sẽ chấp nhận từ bỏ mọi thứ và sẽ làm mọi điều vì tôi. Ban đầu khi biết chuyện chồng tôi bị vỡ nợ, thấy tôi sốc và nghĩ ngợi nhiều, anh muốn bán căn nhà cũ của hai vợ chồng đi để giúp vợ chồng tôi. Tôi không đồng ý vì đó là căn nhà kỷ niệm của anh và nó cũng không thấm vào đâu so với các khoản nợ. Hơn nữa tôi nghĩ việc chồng tôi gây ra không đáng để anh hy sinh vậy, tôi cũng sợ mắc nợ anh cả về tình cảm lẫn tiền bạc và sợ không trả được.

    Mỗi khi buồn tôi luôn có anh để chia sẻ, biết anh thực lòng yêu thương tôi và luôn mong tôi có một cuộc sống yên ổn, hạnh phúc cho dù không có tôi. Tôi không phủ nhận anh làm tôi xao động và anh đã tạo thêm sức sống cho tôi, ít nhất vào thời điểm này. Anh luôn phân tích một cách khách quan những điều tôi đúng hay sai, điều đó càng khiến tôi tin tưởng vào những suy nghĩ thấu đáo của anh, giúp tôi có thêm nghị lực để sống, để duy trì mọi thứ và lo cho 2 đứa con. Xong có lúc tôi lại tự dằn vặt bản thân, làm vậy là ngoại tình tư tưởng và cảm giác tội lỗi với chồng cho dù chúng tôi chưa làm gì quá giới hạn. Tôi lại im lặng né tránh khiến anh lo lắng hơn và không tập trung làm việc được.

    Tôi thấy mình đang có lỗi với cả hai người đàn ông. Chồng lâu nay đi về như chiếc bóng, mặc cảm và suy sụp. Vợ chồng tôi chỉ nói chuyện con cái và những việc chung. Thật lòng tôi vẫn còn thương chồng, vẫn nghĩ vợ chồng cần "đồng cam cộng khổ" nhưng sao nỗi oán giận vẫn lấn át tất cả. Tôi thấy mình không thể nào chấp nhận sự thật và đã đánh mất niềm tin. Tôi có ý nghĩ tự mình nuôi 2 đứa con và không phụ thuộc vào chồng nữa, nửa năm nay anh cũng không phụ giúp gì cho tôi nuôi con, tôi vẫn cố chi tiêu dè xẻn bằng lương của mình cùng với chút ít tiền trước giờ dành dụm được. Giờ tiền dành dụm cũng hết, lương sẽ không đủ trang trải chi phí và nuôi 2 đứa con ăn học.

    Tôi không biết cuộc đời sẽ ra sao nếu cứ tiếp tục như thế này, mỗi lúc tôi lại phát hiện thêm một khoản nợ, anh vẫn chưa nói thật hết cho tôi bởi có thể nghĩ tôi không nên biết hoặc do thấy thái độ của tôi. Tôi phải làm gì lúc này? Chồng nói rất hối hận vì đã làm liên luỵ đến cuộc sống của tôi và các con, rằng đang cố gắng để làm và trả nợ, chỉ mong tôi và các con luôn ở bên anh chứ anh không dám đòi hỏi tôi điều gì. Thực sự tôi đã mất niềm tin, không hy vọng và vẫn chưa thấy thoả đáng với câu anh trả lời rằng do làm ăn thua lỗ. Tôi đã cố gắng gạt mọi điều sang một bên để gia đình có cuộc sống vui vẻ, nhưng đã vài lần lúc tôi vừa lấy lại thăng bằng như vậy thì lại thêm một chủ nợ mới gọi điện khiến tôi mệt mỏi, muốn từ bỏ tất cả.

    Giờ anh nói sẽ cho tôi mọi quyền quyết định, anh đã làm khổ tôi nên giờ tôi muốn như thế nào anh cũng chấp nhận. Tôi mệt mỏi quá và không biết mình muốn gì, cần làm gì lúc này. Tôi đã đứng ra vay mượn bạn bè đồng nghiệp một khoản tiền lớn so với thu nhập của mình để giúp anh và anh đã hứa hẹn nhiều lần nhưng chưa trả được. Bỏ anh bây giờ có ích kỷ và tàn nhẫn quá không? Dù có tiếp tục thì tôi cũng không giúp gì cho anh được về các khoản nợ, tôi chỉ xác định làm để nuôi 2 đứa con và không trông chờ gì vào anh cả, tôi sẽ vẫn phải gồng mình để sống vì các con và sống một cuộc sống không có tương lai. Cuộc sống vợ chồng một năm nay quá ngột ngạt, gần như chúng tôi đã ly thân và không có sự chia sẻ. Việc tôi rời bỏ anh lúc này sợ sẽ là cú sốc lớn khiến anh suy sụp hơn. Tôi có nên chỉ nghĩ cho bản thân? Có nên tiếp tục mối quan hệ với người bạn cũ? Tôi không biết phải làm gì nữa.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  13. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và anh quen nhau 4 năm 8 tháng, cùng trải qua vui buồn, thăng trầm trong cuộc sống. Chúng tôi quen từ khi anh chưa có gì, có đôi lúc giận hờn nhưng rồi lại hạnh phúc. Cho tới dạo gần đây, công ty anh được nhiều hợp đồng, anh có xe hơi, định xây nhà lớn thì nói lời chia tay với tôi, sau khi bị tôi phát hiện đang quen người khác được 2 tuần. Lý do anh đưa ra là: tôi lùn (1m55), gầy, kén ăn và không làm trong nhà nước. Khi anh chưa có tiền tỷ thì muốn tôi làm công ty nước ngoài để có lương cao. Bây giờ anh lại nói muốn tìm vợ làm trong nhà nước chứ không cần kiếm nhiều tiền. Anh nói chúng tôi không hợp nhau; những gì tôi không có, người kia đều có; ở bên tôi một thời gian dài nhưng anh không có cảm giác, từ đầu chứ không phải chỉ bây giờ, còn anh và người kia vừa gặp đã yêu ngay.http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi thật sự rất sốc, buồn và mất phương hướng vì cách đây một tháng anh còn lên kế hoạch cưới tôi. Do không kiềm chế được cảm xúc nên tôi gọi điện thoại nhưng anh không nghe, nhắn tin không trả lời làm tôi càng hụt hẫng. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ phía chuyên gia và bạn đọc giúp tôi vượt qua nỗi đau này.
     
  14. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi đang có một gia đình được gây dựng 10 năm với người chồng trách nhiệm, 2 con đủ nếp tẻ. Thế mà 6 tháng qua, tôi lại không hiểu sao có thể nhớ đến người đàn ông khác ngoài chồng. Đó là sự lừa dối, ngoại tình mà trước đây tôi kịch liệt lên án. Từ lúc nhận ra tình cảm mình như vậy, tôi đã tự sỉ vả bản thân, cố gắng không nghĩ đến người ấy mà thật là điều khó với tôi, khổ sở quá. Tôi trân trọng gia đình hiện nay của mình, không muốn làm tổn thương người thân, vậy mà sao con tim tôi không nghe lời.

    Người mà tôi nhớ đến cũng có tình cảm với tôi, cũng có một gia đình ổn định như tôi. Chúng tôi đã trao đổi với nhau rằng vẫn chăm lo, có trách nhiệm với gia đình riêng như trước giờ. Chúng tôi chỉ nhắn tin khi có thể để quan tâm người kia ra sao, động viên chia sẻ những việc trong cuộc sống. Đã có lúc chúng tôi thấy có lỗi và quyết dừng việc nhắn tin nhưng rồi được vài ngày không chịu nổi lại nhắn, dù chỉ là những câu bâng quơ để biết đối phương vẫn khỏe mạnh. Thật khổ sở khi rơi vào trường hợp mà tôi từng ghét cay ghét đắng. Tôi không biết có ai rơi vào trường hợp như này không và đã vượt qua để trở về cuộc sống trước kia như thế nào. Mong nhận được sự chia sẻ của mọi người

    http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  15. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi đang có một gia đình được gây dựng 10 năm với người chồng trách nhiệm, 2 con đủ nếp tẻ. Thế mà 6 tháng qua, tôi lại không hiểu sao có thể nhớ đến người đàn ông khác ngoài chồng. Đó là sự lừa dối, ngoại tình mà trước đây tôi kịch liệt lên án. Từ lúc nhận ra tình cảm mình như vậy, tôi đã tự sỉ vả bản thân, cố gắng không nghĩ đến người ấy mà thật là điều khó với tôi, khổ sở quá. Tôi trân trọng gia đình hiện nay của mình, không muốn làm tổn thương người thân, vậy mà sao con tim tôi không nghe lời.

    Người mà tôi nhớ đến cũng có tình cảm với tôi, cũng có một gia đình ổn định như tôi. Chúng tôi đã trao đổi với nhau rằng vẫn chăm lo, có trách nhiệm với gia đình riêng như trước giờ. Chúng tôi chỉ nhắn tin khi có thể để quan tâm người kia ra sao, động viên chia sẻ những việc trong cuộc sống. Đã có lúc chúng tôi thấy có lỗi và quyết dừng việc nhắn tin nhưng rồi được vài ngày không chịu nổi lại nhắn, dù chỉ là những câu bâng quơ để biết đối phương vẫn khỏe mạnh. Thật khổ sở khi rơi vào trường hợp mà tôi từng ghét cay ghét đắng. Tôi không biết có ai rơi vào trường hợp như này không và đã vượt qua để trở về cuộc sống trước kia như thế nào. Mong nhận được sự chia sẻ của mọi người

    http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  16. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội ôi 31 tuổi, chồng 33 tuổi, lấy nhau gần 4 năm và có một con trai 2 tuổi rưỡi. Chúng tôi ở khu tập thể công ty cách nhà chồng 100km. Chồng tôi là con đầu, dưới anh có em gái đã lập gia đình và xây nhà ở cách nhà bố chồng 4km. Chồng tôi sống hướng ngoại, thích tụ tập bạn bè, nghiện điện thoại. Khi ở nhà, anh không vui chơi cùng vợ con, chỉ nằm xem điện thoại. Tôi dành thời gian rảnh rỗi của mình để nuôi dạy con, cùng chơi với con và giúp con phát triển nhân cách, nhận thức, dẫn con đi chơi, làm người bạn của con. Chồng tôi phóng khoáng về tiền bạc, từng làm ăn thất bại, nay anh không coi trọng việc tiết kiệm tiền để mua đất và luôn đòi hỏi có tiền sinh hoạt riêng, ít đóng góp vào thu nhập chung. Tôi luôn ý thức nuôi dưỡng con đủ đầy về tinh thần và vật chất nên có muốn tiết kiệm để an cư lạc nghiệp. Vì khác biệt trong suy nghĩ, chúng tôi hay cãi vã và anh thường chửi tục, quát to với tôi.

    Mẹ chồng mất khi chúng tôi chưa cưới do bệnh nặng. Bố chồng đi bước nữa nhưng mẹ kế bỏ đi sau một năm chung sống do không chịu được tính gia trưởng của bố chồng. Bố chồng đòi quản lý tiền do mẹ kế làm ra nhưng không bỏ ra một ngàn nào để đi chợ trong suốt thời gian chung sống. Năm Tết đầu tiên sau khi cưới, chúng tôi cãi vã và chồng bóp mũi quát nạt tôi. Lý do cãi nhau là do bố chồng tôi hay rủ bạn về đánh bài, đóng cửa cả ngày. Tôi thấy ngột ngạt và không chấp nhận việc chồng lừa dối tôi là gia đình chồng không đánh bài, vì thế tôi không cùng chồng làm việc nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hơn nửa năm đó tôi đi làm lương 4 triệu, chồng chưa đi làm. Tết về không có tiền mà bố luôn chửi chồng tôi, bắt chồng tôi bỏ tiền mua sắm Tết. Tôi không cho được cha mẹ đồng nào mà phải gánh trách nhiệm bên chồng, tâm lý thất vọng với gia đình chồng. Tôi khóc lóc đòi ly hôn. Bố chồng bảo chồng tôi đi lấy vợ khác. Ông bảo ông lấy được vợ trẻ thì chồng tôi bỏ con này đi, lấy con khác không khó. Bố chồng bảo tôi ở nhà ông thì phải phục tùng ông và con trai ông, cấm cãi. Sau đó ông đuổi tôi đi. Ngày hôm đó chồng chở tôi về nhà ba mẹ đẻ và anh quay lại nhà ăn Tết với bố. Anh không nói chuyện với tôi lời nào. Cậu dì của chồng tôi khuyên can bố nhưng bố yêu cầu chồng tôi hoặc chọn tôi thì bố từ anh, hoặc bắt tôi đến xin lỗi bố. Bố chồng tôi rất bảo thủ nên cậu dì không khuyên được.

    Cái Tết thứ 3, con trai tôi một tuổi, em gái anh cãi nhau với chồng. Bố chồng tôi yêu cầu cả nhà nói chuyện gia đình. Nguyên nhân sâu xa của việc vợ chồng em cãi nhau là do vợ chồng tôi đi vào nhà bác tôi có việc trong lúc gia đình nhà chồng cũng có việc. Vợ chồng em gái cãi nhau là để đánh động vào tôi do chiều hôm đó đã không ở nhà dọn mâm. Bố chồng chửi tôi và chồng tôi nhiều. Chồng tôi vẫn im lặng. Chỉ có tôi ý kiến này ý kiến nọ nhưng không thể tương quan lực lượng được. Bố chồng tôi nói lời khó nghe và vợ chồng em gái giúp sức thêm. Tôi không căng thẳng vì sợ chồng buồn. Chồng tôi sau đó đòi ly dị để bỏ đi biệt xứ nhưng tôi ngăn cản.

    Tết năm nay, bố chồng bảo trong vài năm nữa sẽ sống chung với vợ chồng tôi vì ông giờ 60 tuổi. Bố chồng bảo cho vợ chồng tôi căn nhà nhưng khi nào ông chết mới cho, đừng nghĩ ông chưa chết mà chiếm đoạt nhà cửa. Việc ông hứa cho đất ông đã nói hơn chục lần rồi, có một điều tôi không bao giờ nghĩ mình cần ai cho gì cả, tôi muốn tự làm tự hưởng và không quỵ lụy ai. Chồng tôi lại không muốn tích cóp mua nhà do tin lời bố.

    Nếu chung sống với bố chồng thì phần đời của lại của tôi hoặc im lặng chịu đựng hoặc ly hôn để giải thoát bản thân và lo cho con. Tôi phải làm sao, mong anh chị cho lời khuyên để cứu vớt cuộc đời. Tôi sợ nhất cảnh nằm ngủ mà trong nhà có mấy người ở lại qua đêm để đánh bài với bố, điều đó ảnh hưởng nhân cách con trai tôi. Tôi sợ mình chắc chắn không im lặng được trước những lời nói độc đoán của bố chồng. Nhưng nếu ly dị, chồng lại điệp khúc bỏ nhà bỏ việc đi xa, tôi muốn sau ly hôn con vẫn được bố mẹ chăm sóc đầy đủ tình cảm
     
  17. khoahocdoisong80

    khoahocdoisong80 Gà con
    • 6/11

    Tham gia:
    20/4/18
    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam
    up tin cho lên top nè, bài rất hay, giúp lại mình lên top với nhé ^^!
     
  18. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  19. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Nhà bố mẹ đẻ tôi có 3 con gái. Nhà bố mẹ chồng có 3 con trai. Vì nghĩ tuổi già bố mẹ cần con bên cạnh nên tôi đã đồng ý lấy anh vì anh gần gũi và là con út; vì trước đây anh hứa sẽ về đất nhà tôi ở nên tôi mới cưới. 4 năm trôi qua, cả hai đều tiết kiệm hết mức dành được một khoản tiền để xây nhà. Năm được tuổi xây nhà, chúng tôi tính toán, chọn ngày, mượn thợ. Đùng một cái bố mẹ chồng tôi quyết định không cho xây trên đó nữa vì sợ tai tiếng xã hội rằng 3 con trai mà không lo được, phải để nó đi ở rể.

    Tôi suy sụp vì quá tin tưởng chồng và bao nhiêu dự tính tan thành mây khói. Cả bố mẹ đẻ tôi cũng nghĩ ngợi nhiều vì chúng tôi tính toán lâu rồi giờ lại tan vỡ hết. Bây giờ bố mẹ chồng vay tiền hộ để mua đất vì đất bố mẹ đã chia hết cho 2 anh trai. Nhưng nợ thì vợ chồng tôi phải trả. Cứ nghĩ đến khoản nợ sắp gánh mà tôi ốm. Tiền xây nhà còn chưa đủ giờ lại còn tiền mua đất. Tôi buồn vì chồng không quyết đoán và khoản nợ tôi phải lo. Cái tiếng ở rể giờ đâu như xưa nữa. Nhà mình mình ở chứ ảnh hưởng đến ai nhưng tôi phải bỏ tiền ra để mua sĩ diện cho nhà chồng và sau đó là những tháng ngày chắt bóp vì nợ nần. Tôi suy nghĩ nhiều rồi lại khóc. Mong chuyên gia và độc giả tư vấn giúp tôi. Đất có thì không xây mà lại phải đi mua đất, sức khỏe tôi yếu nên tôi lo sợ lắm.

    Chào bạn An,

    Bạn đến với chồng có thể có yêu, nhưng cũng bởi anh ấy là con út, anh ấy đồng ý về ở đất nhà mẹ đẻ của bạn, nghĩa là bạn cưới có lý do, có mục đích. Trong thực tế, đàn ông thường sẽ có xu hướng nghe theo lời bố mẹ, người thân của anh ấy, và ít khi thích ở nhà bên vợ hoặc ở nhà trên đất bố mẹ vợ cho.

    Bạn thấy uất ức vì sao đang có đất xây nhà, mà phải vay tiền đi mua đất khác. Vì sao đột nhiên bố mẹ chồng thay đổi quyết định không muốn cho vợ chồng bạn xây nhà trên đất bên vợ cho? Phải chăng cùng với việc cho đất, từ phía gia đình nhà bạn có thái độ hoặc cách cư xử khiến chồng bạn và người thân của anh ấy cảm thấy bị xem thường, bị lấn át hoặc họ sợ con trai sống gần bên nhà vợ sẽ bị lợi dụng… Bởi chuyện bố mẹ vợ cho các con đất để xây nhà là hết sức bình thường. Vì sao họ lại có thái độ và lựa chọn đó?

    Một việc nữa cần nhắc bạn là có bao giờ bạn thắc mắc vì sao bố mẹ chồng có 3 người con, chia đất cho 2 anh trai, nhưng đến lượt vợ chồng bạn ông bà chỉ vay tiền mua hộ? Nếu chỉ bởi sĩ diện mà bắt các con phải gánh một khoản nợ lớn gồm cả nhà lẫn đất thì bố mẹ nào nỡ. Có điều gì đó chưa rõ ràng trong quyết định này của bố mẹ chồng mà bạn cần tìm hiểu. Hoặc là ông bà đã hết khả năng tài chính để lo cho vợ chồng bạn, hoặc ông bà đọc thấy ý đồ nào đó của bạn hay bên gia đình bạn mà không đồng ý cho con trai ông bà phải sống theo. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Bạn nên tìm hiểu rõ nguyên nhân, sau đó ngồi lại phân tích cho chồng hiểu, nếu chỉ là sĩ diện hão của bố mẹ chồng với bên sui gia thì bạn dùng lời lẽ hợp lý để thuyết phục chồng bạn trước, chứng minh cho anh ấy thấy việc bố mẹ bạn cho đất xây nhà là sự hỗ trợ của bậc làm cha mẹ, luôn muốn bao bọc, lo lắng yêu thương, chia sẻ cho con cái chứ không có ý gì khác, cũng không bắt vợ chồng bạn phải có nghĩa vụ lo lắng tuổi già cho bố mẹ vợ (nếu đó là sự thật). Ngoài ra bạn cũng cần nhắc chồng rằng việc ba mẹ bạn cho đất, đó chỉ là cái ơn ba mẹ giúp, còn cất nhà xong là vợ chồng bạn sống riêng, cuộc sống độc lập do vợ chồng bạn quyết định không liên quan gì đến nhà vợ. Sau khi vợ chồng đã hiểu và thống nhất quan điểm, hãy cùng thưa chuyện với ba mẹ chồng để ông bà hiểu và đồng thuận.

    Dường như bạn đang có chút giận dỗi và tự ái. Bạn nên biết rằng, luôn có sự hiểu sai nghe lầm mặc dù người ta vẫn đang giao tiếp với nhau. Hãy bỏ qua những cảm xúc tiêu cực do bạn suy diễn, tìm hiểu thực tế và lắng nghe các bên với sự nhìn nhận một cách khách quan. Đôi khi ẩn sâu trong lòng bạn là suy tính mà bạn muốn giấu, đến khi có người chạm tới thì bạn giận hờn, lảng tránh. Hãy nhìn thẳng vào sự thật và tìm hướng giải quyết phù hợp bởi mọi người ở đây đều là người thân của bạn. Chúc bạn bình tĩnh và khéo léo.
     
  20. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 32 tuổi, vợ 28 tuổi, chúng tôi cưới nhau được gần 2 năm, giờ có bé trai 13 tháng tuổi. Tôi là người miền Bắc, vợ là người miền Nam. Trước đây chúng tôi yêu nhau 2 năm thì cưới. Vợ được gia đình chiều chuộng từ nhỏ, tính tình công chúa đỏng đảnh, ích kỷ lười biếng và không biết quan tâm tới người khác, kể cả bố mẹ đẻ, vô tư nghĩ gì nói đấy, không biết ý tứ là gì. Tôi kỹ tính, tỉ mỉ và có phần gia trưởng; luôn có trách nhiệm với gia đình, vợ con. Tôi góp ý với vợ rất nhiều về những tật xấu nhưng cô ấy không khi nào nghe, bố mẹ đẻ góp ý cũng không được. Có lần, thấy trái cây để lâu trong nhà không ai ăn, thấy trẻ con hàng xóm sang chơi, tôi cho chúng trái táo mà vợ nói tôi không ra gì vì cho mà không hỏi ý kiến, biết cô ấy thích ăn táo mà lại cho, vợ chồng cãi nhau vì trái táo.

    Cuộc sống vợ chồng luôn xảy ra mâu thuẫn, đặc biệt khi có con. Tôi đi học xa nhà một thời gian, nhờ mẹ vào bế cháu nhưng con dâu hỗn láo với mẹ chồng, mẹ chồng khắt khe với con dâu, những điều đó làm tôi càng chán, trở nên lạnh nhạt với vợ, từ đó vợ nói chồng đối xử tệ bạc và muốn ly hôn. Vợ tôi không bao giờ nhún nhường ai, kể cả bố mẹ, mỗi khi cãi nhau là cô ấy cãi tới cùng, kể cả sai, mâu thuẫn vợ chồng ngày càng cao. Tôi muốn ly hôn, thật sự sai lầm khi lấy cô ấy làm vợ. Tôi chẳng còn chút tình cảm gì với vợ nhưng ly hôn sợ con sẽ khổ. Tôi phải làm sao đây? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     

Chia sẻ trang này