Đau bụng khó thở là triệu chứng của bệnh gì?

Thảo luận trong 'Quảng cáo - Dịch vụ' bắt đầu bởi nguyenhuyenle9x, 14/5/18.

Lượt xem: 138

  1. Tỉnh/Thành:

    empty
  2. Tình trạng:

    empty
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0999999999
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    14/5/18, 24 Trả lời, 138 Đọc
  1. nguyenhuyenle9x Gà con

    Hỏi: Chào thầy thuốc, cháu năm nay 27 tuổi, khoảng một năm trở lại đây cháu thường xuyên bị đau bụng khó thở, cụ thể là đau trướng vùng thượng vị, tức ngực và khó thở liên tục. Những triệu chứng này kéo dài đã phổ thông tháng, cháu đi nội soi bao tử thì chỉ bị xung huyết hang vị, nội soi ruột già và chụp CT scan, kết quả thường nhật. Cháu đã uống đa dạng loại thuốc Đông - Tây y kết hợp nhưng không khỏi. Mặc dù cháu ăn uống kiêng khem, không uống rượu bia, không hút thuốc, công việc không mấy sức ép nhưng bệnh cũng không đỡ. Xin thầy thuốc trả lời đau bụng khó thở là bệnh gì và cần điều trị như thế nào? Cảm ơn bác bỏ sĩ!

    >>> xem thêm:http://xn--itrng-tqa35a813r.vn/dau-...-nang-ban-da-mac-trao-nguoc-da-day-thuc-quan/

    Trả lời:
    Chào bạn, theo như bạn biểu hiện thì bạn đau vùng thượng vị cố nhiên tức ngực và khó thở, các kết quả nội soi, chụp CT scan đều thường nhật không tính nội soi dạ dày cho kết quả xung huyết hang vị. Theo tôi, các triệu chứng trên là biểu đạt bệnh viêm bao tử. Hiện tượng viêm khiến cho dạ dày bị rối loạn co bóp và tăng tiết a xit gây ứ đọng khá trong dạ dày làm bạn đau tức ngực (vùng sau xương ức) và khó thở. Ví như điều trị viêm bao tử thấp các triệu chứng của bạn sẽ thuyên giảm.
    Việc bạn điều trị chỉ mất khoảng dài không đỡ thì cần xem lại một đôi yếu tố: Viêm bao tử có do duyên do nhiễm vi khuẩn Helicobacter pylori hay không, giả dụ sở hữu phải điều trị diệt sạch vi khuẩn; phương thức điều trị của bạn sở hữu đúng và đủ liệu trình hay không? Bên cạnh đó nhân tố khá quan trọng là bạn có bị tình trạng bao tay thường xuyên ko vì sự bít tất tay cũng sở hữu thể gây tăng tiết acid và rối loạn di chuyển bao tử. Nếu bạn quá lo âu về bệnh cũng gây tác động đến kết quả điều trị.
    như vậy, thắc mắc đau bụng khó thở là bệnh gì của bạn đã mang lời trả lời. Để điều trị hiệu quả thì cần khắc phục rẻ những duyên cớ như tôi đã nêu ở trên. Bạn cần đến gặp bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa để được tầm soát vi khuẩn Helicobacter pylori và được chỉ dẫn cách điều trị phù hợp.

    >>> xem thêm: http://xn--itrng-tqa35a813r.vn/trieu-chung-nhan-biet-va-phuong-phap-dieu-tri-benh-crohn/
     
  2. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     
  3. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi là nữ, 24 tuổi, từ một tỉnh lẻ ra Hà Nội học đại học và lập nghiệp. Tôi đã trải qua một mối tình từ những năm đầu đại học, nó kết thúc để lại cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi từng lý tưởng hóa tình yêu theo một cách quá cầu toàn, vậy nên khi chia tay tôi gần như suy sụp. Lúc ấy tôi trách anh, than thân trách phận, trách ông trời không cho tôi may mắn… không hiểu vì sao anh lại sẵn sàng chia tay cô gái mà anh theo đuổi gần hai năm trời. Câu hỏi đó đeo bám tôi tiếp những năm tháng còn lại trên ghế nhà trường, khiến tối cảm thấy tự ti về bản thân, không dám mở lòng với bất cứ ai thêm mặc dù thời gian ấy tôi có rất nhiều người quan tâm. Xét cho cùng con trai yêu bằng mắt và sự thật là ngoại hình tôi không tệ. Đến khi ra trường đi làm, khi có những vấp ngã đầu tiên trong cuộc sống dần dần tôi đã tìm ra câu trả lời: nguyên nhân là do tôi. Tình yêu như một cái cây, nó sẽ nảy mầm và trưởng thành tốt như thế nào đó là ở tay người chăm sóc. Tôi nghĩ thời gian đó bản thân không phải là một người chăm sóc tốt cho cây tình yêu của chúng tôi, bởi sẽ không ai rời xa bạn nếu bạn mang lại cho anh ta niềm hạnh phúc, thoải mái khi đồng hành. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Quay trở lại vấn đề của các cô gái, tôi nhận ra một điều, hầu như con gái (không ngoại trừ tôi) đều từng nhìn nhận mình là người sâu sắc, ổn về mọi mặt. Tất nhiên, tự tin là một trong những điểm hấp dẫn của phái yếu chúng ta, tuy nhiên đôi khi chúng ta nên tĩnh lại một phút để nghiêm khắc xét lại bản thân. Con trai chỉ muốn ở gần người anh ta cho là hấp dẫn chứ không phải người mà các cô gái nghĩ là hấp dẫn. Thứ nhất về bản thân, các cô gái cần nắm được điểm mạnh, điểm yếu của mình; biết được trong thời điểm này, tuổi này, mong muốn về người bạn trai của mình là như thế nào, để khi có ai đó muốn hẹn hò và tán tỉnh bạn sẽ biết mình cần gì ở người ta, liệu người đó có phù hợp không.

    Thứ hai là về đối tượng, nếu đã biết nhau từ trước, bạn nên tìm hiểu trước một chút, còn nếu gặp lần đầu thì quan sát cách anh ấy nói chuyện, nhìn bạn, quan tâm đến thông tin cá nhân của bạn và cách bộc lộ thông tin cá nhân của anh ấy để xem liệu bạn và người ta có cùng mục đích để bắt đầu mối quan hệ nào đó. Nhiều khi anh chàng nào đó không muốn tiến xa với bạn, nhưng lại cảm nhận bạn đang muốn tình yêu bền vững chẳng hạn. Như vậy lỗi không phải do bạn nên bạn không cần thắc mắc thêm.

    Thứ ba, nếu qua một vài buổi hẹn đầu, bạn thấy anh là người mình tìm nhưng anh ấy lại không muốn tiến xa hơn, tôi nghĩ có lẽ bạn chấp nhận một suy nghĩ (mặc dù hơi tệ) đó là: thực ra bạn chưa hề ổn để có được một anh chàng như vậy. Giải pháp là gì? Đơn giản thôi, hoàn thiện bản thân các bạn ạ. Các bạn đừng vội tự ti về mình, hãy nghĩ ông trời đang cho chúng ta cơ hội nhìn ra mình khuyết thiếu chỗ nào để khắc phục. Với những người ta thích mà không thích ta, các bạn thử tìm hiểu trên trang cá nhân của anh ấy, những status anh ấy chia sẻ đôi điều sẽ nói lên tính cách và từ đó đoán được họ sẽ thích người như thế nào, âm dương hai cực luôn luôn tìm đến nhau. Tuy nhiên các bạn vẫn phải cân nhắc kỹ xem, liệu những thay đổi đó có thật sự phù hợp và hữu ích với mình không, vì bạn muốn thu hút người khác, bạn phải là riêng bạn, phải là chính bạn.

    Tôi cũng như các bạn, đôi khi thấy cô đơn khi ngày lễ tết, bạn bè có đôi có cặp còn mình lẻ bóng đơn côi. Tuy nhiên, tôi không quá bi quan và lo lắng như vậy, nghĩ đâu đó, vào một thời điểm thích hợp nào đó sẽ tìm được người mà tôi cần tìm. Trong thời gian đó, hãy tận dụng để yêu thương mình nhiều hơn, làm cuộc sống của mình phong phú hơn chứ không chỉ dập khuôn một cô gái ổn là chỉ ở ngoại hình, công việc. Thay vào đó hãy tìm cho mình niềm đam mê riêng, một nhạc cụ mới, hay tìm hiểu tâm lý học con người… Khi chúng ta có nhiều niềm đam mê mới, các bạn sẽ dần nhận ra trong cuộc sống tình yêu đâu chỉ đến từ một người con trai; tình yêu tồn tại và đến từ những điều nhỏ nhặt. Khi chúng ta bớt quan tâm, chú ý, mong mỏi về điều gì đó thì điều ấy lại dễ dàng đến hơn. Nếu tự tin là bạn ổn, đừng vì cái danh phải có người yêu mà hạ thấp tiêu chuẩn của bạn xuống, hãy hoàn thiện bản thân để đạt lấy người mà bạn cần, vì dẫu sao phái yếu chúng ta dù có mạnh mẽ cỡ nào cũng đều cần một bờ vai để tựa vào, nhưng phải là bờ vai đủ rộng.

    Mọi người bảo tôi khó tính, sao không chọn ai đó để có người đón đưa, ngày lễ có người dạo chơi cùng? Tôi chỉ nghĩ đơn giản, bạn bè và người yêu sẽ là những người phản ánh bạn một cách chính xác nhất, vậy nên đừng đưa chân bước nhầm, đừng vì dăm ba cuộc hẹn không có kết quả mà thấy tự ti, lo lắng về bản thân, rồi vội vã hạ thấp những tiêu chuẩn cơ bản. Chỉ đơn giản, người phù hợp chưa đến, đơn giản là người bạn cần đang chờ bạn trưởng thành. Hãy mạnh mẽ lên các cô gái! Nếu có ai đó bảo bạn “gái ế”, hãy quay lại, cười tươi một cái, đúng là chúng ta đang không có người yêu thật mà. Quan trọng hơn là cho những người phát ngôn đó vào danh sách “những người sâc sắc như cơi đựng trầu”, vì nếu họ biết suy nghĩ thì đã không bao giờ nói chuyện bất lịch sự như vậy.

    Hy vọng những suy nghĩ của tôi sẽ giúp được bạn gái nào đó có cái nhìn khác về chuyện tình yêu, dù có như thế nào thì vẫn phải yêu và tin tưởng vào bản thân. Chúc một nửa thế giới luôn luôn hạnh phúc.
     
  4. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi là nữ, 24 tuổi, từ một tỉnh lẻ ra Hà Nội học đại học và lập nghiệp. Tôi đã trải qua một mối tình từ những năm đầu đại học, nó kết thúc để lại cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi từng lý tưởng hóa tình yêu theo một cách quá cầu toàn, vậy nên khi chia tay tôi gần như suy sụp. Lúc ấy tôi trách anh, than thân trách phận, trách ông trời không cho tôi may mắn… không hiểu vì sao anh lại sẵn sàng chia tay cô gái mà anh theo đuổi gần hai năm trời. Câu hỏi đó đeo bám tôi tiếp những năm tháng còn lại trên ghế nhà trường, khiến tối cảm thấy tự ti về bản thân, không dám mở lòng với bất cứ ai thêm mặc dù thời gian ấy tôi có rất nhiều người quan tâm. Xét cho cùng con trai yêu bằng mắt và sự thật là ngoại hình tôi không tệ. Đến khi ra trường đi làm, khi có những vấp ngã đầu tiên trong cuộc sống dần dần tôi đã tìm ra câu trả lời: nguyên nhân là do tôi. Tình yêu như một cái cây, nó sẽ nảy mầm và trưởng thành tốt như thế nào đó là ở tay người chăm sóc. Tôi nghĩ thời gian đó bản thân không phải là một người chăm sóc tốt cho cây tình yêu của chúng tôi, bởi sẽ không ai rời xa bạn nếu bạn mang lại cho anh ta niềm hạnh phúc, thoải mái khi đồng hành. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Quay trở lại vấn đề của các cô gái, tôi nhận ra một điều, hầu như con gái (không ngoại trừ tôi) đều từng nhìn nhận mình là người sâu sắc, ổn về mọi mặt. Tất nhiên, tự tin là một trong những điểm hấp dẫn của phái yếu chúng ta, tuy nhiên đôi khi chúng ta nên tĩnh lại một phút để nghiêm khắc xét lại bản thân. Con trai chỉ muốn ở gần người anh ta cho là hấp dẫn chứ không phải người mà các cô gái nghĩ là hấp dẫn. Thứ nhất về bản thân, các cô gái cần nắm được điểm mạnh, điểm yếu của mình; biết được trong thời điểm này, tuổi này, mong muốn về người bạn trai của mình là như thế nào, để khi có ai đó muốn hẹn hò và tán tỉnh bạn sẽ biết mình cần gì ở người ta, liệu người đó có phù hợp không.

    Thứ hai là về đối tượng, nếu đã biết nhau từ trước, bạn nên tìm hiểu trước một chút, còn nếu gặp lần đầu thì quan sát cách anh ấy nói chuyện, nhìn bạn, quan tâm đến thông tin cá nhân của bạn và cách bộc lộ thông tin cá nhân của anh ấy để xem liệu bạn và người ta có cùng mục đích để bắt đầu mối quan hệ nào đó. Nhiều khi anh chàng nào đó không muốn tiến xa với bạn, nhưng lại cảm nhận bạn đang muốn tình yêu bền vững chẳng hạn. Như vậy lỗi không phải do bạn nên bạn không cần thắc mắc thêm.

    Thứ ba, nếu qua một vài buổi hẹn đầu, bạn thấy anh là người mình tìm nhưng anh ấy lại không muốn tiến xa hơn, tôi nghĩ có lẽ bạn chấp nhận một suy nghĩ (mặc dù hơi tệ) đó là: thực ra bạn chưa hề ổn để có được một anh chàng như vậy. Giải pháp là gì? Đơn giản thôi, hoàn thiện bản thân các bạn ạ. Các bạn đừng vội tự ti về mình, hãy nghĩ ông trời đang cho chúng ta cơ hội nhìn ra mình khuyết thiếu chỗ nào để khắc phục. Với những người ta thích mà không thích ta, các bạn thử tìm hiểu trên trang cá nhân của anh ấy, những status anh ấy chia sẻ đôi điều sẽ nói lên tính cách và từ đó đoán được họ sẽ thích người như thế nào, âm dương hai cực luôn luôn tìm đến nhau. Tuy nhiên các bạn vẫn phải cân nhắc kỹ xem, liệu những thay đổi đó có thật sự phù hợp và hữu ích với mình không, vì bạn muốn thu hút người khác, bạn phải là riêng bạn, phải là chính bạn.

    Tôi cũng như các bạn, đôi khi thấy cô đơn khi ngày lễ tết, bạn bè có đôi có cặp còn mình lẻ bóng đơn côi. Tuy nhiên, tôi không quá bi quan và lo lắng như vậy, nghĩ đâu đó, vào một thời điểm thích hợp nào đó sẽ tìm được người mà tôi cần tìm. Trong thời gian đó, hãy tận dụng để yêu thương mình nhiều hơn, làm cuộc sống của mình phong phú hơn chứ không chỉ dập khuôn một cô gái ổn là chỉ ở ngoại hình, công việc. Thay vào đó hãy tìm cho mình niềm đam mê riêng, một nhạc cụ mới, hay tìm hiểu tâm lý học con người… Khi chúng ta có nhiều niềm đam mê mới, các bạn sẽ dần nhận ra trong cuộc sống tình yêu đâu chỉ đến từ một người con trai; tình yêu tồn tại và đến từ những điều nhỏ nhặt. Khi chúng ta bớt quan tâm, chú ý, mong mỏi về điều gì đó thì điều ấy lại dễ dàng đến hơn. Nếu tự tin là bạn ổn, đừng vì cái danh phải có người yêu mà hạ thấp tiêu chuẩn của bạn xuống, hãy hoàn thiện bản thân để đạt lấy người mà bạn cần, vì dẫu sao phái yếu chúng ta dù có mạnh mẽ cỡ nào cũng đều cần một bờ vai để tựa vào, nhưng phải là bờ vai đủ rộng.

    Mọi người bảo tôi khó tính, sao không chọn ai đó để có người đón đưa, ngày lễ có người dạo chơi cùng? Tôi chỉ nghĩ đơn giản, bạn bè và người yêu sẽ là những người phản ánh bạn một cách chính xác nhất, vậy nên đừng đưa chân bước nhầm, đừng vì dăm ba cuộc hẹn không có kết quả mà thấy tự ti, lo lắng về bản thân, rồi vội vã hạ thấp những tiêu chuẩn cơ bản. Chỉ đơn giản, người phù hợp chưa đến, đơn giản là người bạn cần đang chờ bạn trưởng thành. Hãy mạnh mẽ lên các cô gái! Nếu có ai đó bảo bạn “gái ế”, hãy quay lại, cười tươi một cái, đúng là chúng ta đang không có người yêu thật mà. Quan trọng hơn là cho những người phát ngôn đó vào danh sách “những người sâc sắc như cơi đựng trầu”, vì nếu họ biết suy nghĩ thì đã không bao giờ nói chuyện bất lịch sự như vậy.

    Hy vọng những suy nghĩ của tôi sẽ giúp được bạn gái nào đó có cái nhìn khác về chuyện tình yêu, dù có như thế nào thì vẫn phải yêu và tin tưởng vào bản thân. Chúc một nửa thế giới luôn luôn hạnh phúc.
     
  5. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 29 tuổi, quê miền Trung, ra Hà Nội học và làm việc. Gia đình trước có cuộc sống bình thường, không khó khăn gì, tôi tuy không được cưng chiều nhưng cũng không phải động tay vào việc nhà. Tính tôi khép kín, yếu đuối, nhưng bề ngoài luôn cố tỏ ra bất cần. Biến cố đầu tiên trong đời là lúc mẹ tôi qua đời, em trai khi đó mới đi làm ở quê, sau khi mẹ mất bố có quan hệ với người phụ nữ khác. Em tôi phản đối, nó bắt đầu dùng tiền mẹ để lại để tiêu xài rồi phải vay nặng lãi. Mẹ trước khi mất cho tôi tiền để mua chung cư ở Hà Nội, ban đầu tôi có suy nghĩ sẽ về quê sống nhưng thấy bố và em như vậy khiến bản thân chán nản. Tôi không nỡ từ bỏ công việc mà khó khăn lắm bố mới xin được cho tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Đọc đến đây mọi người có thể thấy tôi là một người thụ động, ỷ lại. Tôi cũng cảm thấy bản thân như vậy nên rất tự ti, không biết phải cố gắng từ đâu để thay đổi cuộc đời. Tôi bi quan khi nghĩ đến tương lai, gia đình. Tôi mặc cảm về ngoại hình của mình dù nhìn ngoài không xấu bởi tôi cố che đậy bằng quần áo. Tôi không giỏi khoản làm đẹp và cảm thấy không thoải mái khi đẹp nhờ son phấn. Bao nhiêu năm qua chỉ có hai, ba người có tình cảm và muốn tìm hiểu, nhưng tôi đều không dám đón nhận, sợ mình thật thà quá, hy sinh và khờ khạo quá sẽ không tìm được một nửa. Tôi cần một người thực sự yêu thương và trân trọng mình, tôi phải bắt đầu từ đâu?
     
  6. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 29 tuổi, quê miền Trung, ra Hà Nội học và làm việc. Gia đình trước có cuộc sống bình thường, không khó khăn gì, tôi tuy không được cưng chiều nhưng cũng không phải động tay vào việc nhà. Tính tôi khép kín, yếu đuối, nhưng bề ngoài luôn cố tỏ ra bất cần. Biến cố đầu tiên trong đời là lúc mẹ tôi qua đời, em trai khi đó mới đi làm ở quê, sau khi mẹ mất bố có quan hệ với người phụ nữ khác. Em tôi phản đối, nó bắt đầu dùng tiền mẹ để lại để tiêu xài rồi phải vay nặng lãi. Mẹ trước khi mất cho tôi tiền để mua chung cư ở Hà Nội, ban đầu tôi có suy nghĩ sẽ về quê sống nhưng thấy bố và em như vậy khiến bản thân chán nản. Tôi không nỡ từ bỏ công việc mà khó khăn lắm bố mới xin được cho tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Đọc đến đây mọi người có thể thấy tôi là một người thụ động, ỷ lại. Tôi cũng cảm thấy bản thân như vậy nên rất tự ti, không biết phải cố gắng từ đâu để thay đổi cuộc đời. Tôi bi quan khi nghĩ đến tương lai, gia đình. Tôi mặc cảm về ngoại hình của mình dù nhìn ngoài không xấu bởi tôi cố che đậy bằng quần áo. Tôi không giỏi khoản làm đẹp và cảm thấy không thoải mái khi đẹp nhờ son phấn. Bao nhiêu năm qua chỉ có hai, ba người có tình cảm và muốn tìm hiểu, nhưng tôi đều không dám đón nhận, sợ mình thật thà quá, hy sinh và khờ khạo quá sẽ không tìm được một nửa. Tôi cần một người thực sự yêu thương và trân trọng mình, tôi phải bắt đầu từ đâu?
     
  7. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi, đã kết hôn, chưa có con. Bản thân từ trước đến nay sống hầu như theo cảm xúc và sợ điều ấy lắm, chưa bao giờ trái ý cảm xúc cả. Tôi yêu ai yêu bất diệt, hết mình hết sức, ai nói gì kệ, ai bảo gì cũng kệ luôn. Tôi đang gặp một vướng mắc mà không biết nói như thế nào, yêu thì không sai đâu, nhưng yêu quá lại cứ cảm thấy mình lụy tình.
    • Tôi vô cùng yêu chồng. Trừ lúc vợ chồng trục trặc ra thì cảm xúc vẫn cứ như người mới yêu. Đi đâu mà không có chồng là tôi không muốn đi, kể cả đi với các bạn, đi với gia đình, tôi luôn mong muốn có chồng bên cạnh. Với tôi, nếu không có chồng, cuộc chơi chẳng còn vui trong lòng. Chính vì thế, giả dụ khi thấy chồng đi chơi tụ tập bạn bè, chẳng có mình, chẳng quan tâm mình ở nhà một mình buồn ra sao, lòng tôi lại càng buồn hơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    • Lúc mới yêu, chồng hay nhắn tin hỏi thăm, chúng tôi nhắn tin cả ngày, giờ lấy rồi chồng bảo gặp nhau suốt thì còn gì nhắn tin đâu. Tôi chỉ mong chờ chồng hỏi thăm mình như ngày xưa thì tốt, đơn giản ăn cơm chưa cũng được, nhưng không có nữa rồi. Tôi khá nhạy cảm, hay nghĩ lung tung rằng chồng sau này sẽ cặp bồ, không thương yêu và không cần mình nữa. Rồi tôi tự hỏi chồng đi làm kinh doanh tiếp xúc nhiều khách hàng nữ xinh đẹp, thông minh thì về có chán mình không? Nhiều lúc tôi không hiểu mình bị làm sao nữa, hay chồng bỏ bùa mê tôi?
    • Tôi cứ luẩn quẩn mấy suy nghĩ đó, thấy mình yêu chồng lắm nhưng chồng chẳng như thế với mình, không thể bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu được. Tôi không thích mình lụy tình như thế này đâu. Tôi cũng đi làm 8 tiếng, không chỉ ở nhà nghĩ lung tung đâu, mà lúc làm việc những ý nghĩ đó cũng nhảy vào não khiến tôi mất tập trung, cảm giác mình như bị khùng vậy. Trước khi lấy chồng tôi mê trai đẹp lắm, chồng thì không đẹp trai cho lắm, nhưng giờ dù có nhìn thấy bao nhiêu trai đẹp tôi thấy cũng không thể bằng chồng mình. Nhìn trai đẹp bên ngoài mà tôi chẳng có một cảm giác gì. Tôi khổ tâm quá, không muốn mình như thế này nữa, muốn bớt yêu chồng đi. Mong được các bạn tư vấn
     
  8. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi vào làm công ty được gần 2 năm. Cách đây 2 tháng, công ty có tuyển thêm mấy người làm. Tôi phải lòng một em công nhân mới sinh năm 1991. Dẫu biết em đã bỏ chồng nhưng tôi vẫn quan tâm, chia sẻ cùng em. Tôi yêu làn da nâu, màu tóc, dáng đi và giọng hát của em. Khi bắt đầu tán em, tôi nhận cú sốc là mới vào được một tháng, em đã có thai 4 tuần. Nhưng tôi vẫn làm soái ca, đưa em đi phá thai. Đây có lẽ là thời gian hạnh phúc nhất, vì tôi được chăm sóc em khi đang ốm và em cũng đáp lại tôi những câu quan tâm, sẻ chia.

    Nhưng rồi khi khỏe lại, em xa rời vòng tay tôi. Mỗi khi nhớ con, hận chồng em lại đàn đúm bia bọt, rượu chè với đàn ông. Em lên mạng xã hội nhắn tin với nhiều người đàn ông, xưng hô vợ chồng. Tôi xin cho em vào ký túc xá để tiện gặp mặt, vì ở trọ vất vả, mùa hè nóng nực. Vào ký túc rồi, tối hôm trước em còn hẹn tôi ở sân, nhưng hôm sau lại hẹn anh công nhân khác. Tôi thực sự rất đau, hỏi em có yêu tôi không? Em nói cho em thời gian. Nhưng rồi em lạnh nhạt dần, tôi mời đi ăn tối cũng không đi. Bạn bè tôi khuyên nên chấm dứt và tôi đã làm vậy. Thậm chí tôi còn đòi lại chiếc điện thoại đã tặng em và tiền đã cho em vay mượn. Tôi làm vậy để em hận tôi, tôi hận em, có cớ mà quên, nhưng thực sự tôi không quên nổi. Vì làm cùng nhau, mỗi lần thấy em tôi lại đau, những lúc vì công việc giáp mặt nhau tôi lại nhớ... Phải làm sao để tôi có thể quên em đây? Xin chuyên gia và độc giả cho tôi lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Dương

    Chuyên gia tâm lý Vũ Thu Hằng gợi ý:

    Chào bạn Dương,

    Thích một người là cảm giác đặc biệt, bất kể người đó từng ly dị, đã có con riêng… và bạn cảm thấy mình không có cách nào ngừng để ý, quan tâm đến người ta được. Tuy nhiên, hơi tiếc là tình cảm của bạn không nhận được sự hưởng ứng từ đối phương, cho nên nó không thể phát triển từ thích thành yêu, mà chỉ là đơn phương từ phía bạn.

    Có thể thời gian đầu khi mới vào công ty, cô gái ấy đã dao động. Bởi trong lúc cô ấy khó khăn nhất, bạn chính là người đưa tay ra giúp đỡ: dẫn cô ấy đi phá thai, tận tình chăm lo, thậm chí còn cho vay tiền, mua tặng điện thoại, lo chỗ ăn chỗ ở… Với một người phụ nữ từng đổ vỡ, lại trong giai đoạn bầu bí nhạy cảm thì sự xuất hiện đầy ân cần và rộng lượng của bạn giống như ánh sáng le lói cuối đường hầm. Cô ấy đương nhiên sẽ cảm động và muốn dựa vào bạn một cách bản năng nhất. Tuy nhiên cùng với thời gian, sau khi những tổn thương sức khỏe và tinh thần ổn định trở lại, cô ấy nhận ra trong quá trình tiếp xúc với bạn, 2 người không phù hợp, không nên tiến xa hơn. Nhận định này khiến cô ấy chần chừ, lạnh nhạt dần, cuối cùng là tránh mặt bạn.

    Việc bạn chủ động đòi quà thực ra chỉ là hành động vớt vát, giúp trấn an bản thân. Một mặt, đó là cách để bạn thể hiện ra sự bất mãn, cay cú của mình và ngầm thông báo cho đối tượng biết. Mặt khác, bạn nghĩ làm như thế để tạo ra mâu thuẫn, khiến cho hai bên ghét bỏ, dễ quên nhau hơn. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là suy nghĩ từ phía bạn. Vì một người chưa yêu thì làm gì có hận, cùng lắm là thấy buồn cười hoặc bực mình. Cũng có thể việc trả lại quà này còn giúp cô ấy thoải mái hơn, bớt cảm giác có lỗi và mắc nợ bạn.

    Tóm lại bạn đã đặt tình cảm nhầm đối tượng, thích một người không có cảm giác với mình. Tính đến thời điểm hiện tại, những việc cần và cả những việc không cần bạn đều đã làm, cho nên bạn không phải làm thêm bất cứ điều gì nữa. Hãy cứ trở về nếp sống, sinh hoạt cũ, làm những gì mình thích, sống theo ý của mình. Điều duy nhất bạn cần lúc này là thời gian, nó sẽ giúp bạn chữa lành vết thương của mối tình 2 tháng. Cuối cùng, khi đã bình tâm, bạn hãy xem đây là một kỷ niệm đẹp, bởi trên thực tế, không phải ai yêu cũng đều được đáp lại. Một người tốt và chân thành rồi sẽ gặp được những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
     
  9. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội ôi 31 tuổi, chồng 33 tuổi, lấy nhau gần 4 năm và có một con trai 2 tuổi rưỡi. Chúng tôi ở khu tập thể công ty cách nhà chồng 100km. Chồng tôi là con đầu, dưới anh có em gái đã lập gia đình và xây nhà ở cách nhà bố chồng 4km. Chồng tôi sống hướng ngoại, thích tụ tập bạn bè, nghiện điện thoại. Khi ở nhà, anh không vui chơi cùng vợ con, chỉ nằm xem điện thoại. Tôi dành thời gian rảnh rỗi của mình để nuôi dạy con, cùng chơi với con và giúp con phát triển nhân cách, nhận thức, dẫn con đi chơi, làm người bạn của con. Chồng tôi phóng khoáng về tiền bạc, từng làm ăn thất bại, nay anh không coi trọng việc tiết kiệm tiền để mua đất và luôn đòi hỏi có tiền sinh hoạt riêng, ít đóng góp vào thu nhập chung. Tôi luôn ý thức nuôi dưỡng con đủ đầy về tinh thần và vật chất nên có muốn tiết kiệm để an cư lạc nghiệp. Vì khác biệt trong suy nghĩ, chúng tôi hay cãi vã và anh thường chửi tục, quát to với tôi.

    Mẹ chồng mất khi chúng tôi chưa cưới do bệnh nặng. Bố chồng đi bước nữa nhưng mẹ kế bỏ đi sau một năm chung sống do không chịu được tính gia trưởng của bố chồng. Bố chồng đòi quản lý tiền do mẹ kế làm ra nhưng không bỏ ra một ngàn nào để đi chợ trong suốt thời gian chung sống. Năm Tết đầu tiên sau khi cưới, chúng tôi cãi vã và chồng bóp mũi quát nạt tôi. Lý do cãi nhau là do bố chồng tôi hay rủ bạn về đánh bài, đóng cửa cả ngày. Tôi thấy ngột ngạt và không chấp nhận việc chồng lừa dối tôi là gia đình chồng không đánh bài, vì thế tôi không cùng chồng làm việc nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hơn nửa năm đó tôi đi làm lương 4 triệu, chồng chưa đi làm. Tết về không có tiền mà bố luôn chửi chồng tôi, bắt chồng tôi bỏ tiền mua sắm Tết. Tôi không cho được cha mẹ đồng nào mà phải gánh trách nhiệm bên chồng, tâm lý thất vọng với gia đình chồng. Tôi khóc lóc đòi ly hôn. Bố chồng bảo chồng tôi đi lấy vợ khác. Ông bảo ông lấy được vợ trẻ thì chồng tôi bỏ con này đi, lấy con khác không khó. Bố chồng bảo tôi ở nhà ông thì phải phục tùng ông và con trai ông, cấm cãi. Sau đó ông đuổi tôi đi. Ngày hôm đó chồng chở tôi về nhà ba mẹ đẻ và anh quay lại nhà ăn Tết với bố. Anh không nói chuyện với tôi lời nào. Cậu dì của chồng tôi khuyên can bố nhưng bố yêu cầu chồng tôi hoặc chọn tôi thì bố từ anh, hoặc bắt tôi đến xin lỗi bố. Bố chồng tôi rất bảo thủ nên cậu dì không khuyên được.

    Cái Tết thứ 3, con trai tôi một tuổi, em gái anh cãi nhau với chồng. Bố chồng tôi yêu cầu cả nhà nói chuyện gia đình. Nguyên nhân sâu xa của việc vợ chồng em cãi nhau là do vợ chồng tôi đi vào nhà bác tôi có việc trong lúc gia đình nhà chồng cũng có việc. Vợ chồng em gái cãi nhau là để đánh động vào tôi do chiều hôm đó đã không ở nhà dọn mâm. Bố chồng chửi tôi và chồng tôi nhiều. Chồng tôi vẫn im lặng. Chỉ có tôi ý kiến này ý kiến nọ nhưng không thể tương quan lực lượng được. Bố chồng tôi nói lời khó nghe và vợ chồng em gái giúp sức thêm. Tôi không căng thẳng vì sợ chồng buồn. Chồng tôi sau đó đòi ly dị để bỏ đi biệt xứ nhưng tôi ngăn cản.

    Tết năm nay, bố chồng bảo trong vài năm nữa sẽ sống chung với vợ chồng tôi vì ông giờ 60 tuổi. Bố chồng bảo cho vợ chồng tôi căn nhà nhưng khi nào ông chết mới cho, đừng nghĩ ông chưa chết mà chiếm đoạt nhà cửa. Việc ông hứa cho đất ông đã nói hơn chục lần rồi, có một điều tôi không bao giờ nghĩ mình cần ai cho gì cả, tôi muốn tự làm tự hưởng và không quỵ lụy ai. Chồng tôi lại không muốn tích cóp mua nhà do tin lời bố.

    Nếu chung sống với bố chồng thì phần đời của lại của tôi hoặc im lặng chịu đựng hoặc ly hôn để giải thoát bản thân và lo cho con. Tôi phải làm sao, mong anh chị cho lời khuyên để cứu vớt cuộc đời. Tôi sợ nhất cảnh nằm ngủ mà trong nhà có mấy người ở lại qua đêm để đánh bài với bố, điều đó ảnh hưởng nhân cách con trai tôi. Tôi sợ mình chắc chắn không im lặng được trước những lời nói độc đoán của bố chồng. Nhưng nếu ly dị, chồng lại điệp khúc bỏ nhà bỏ việc đi xa, tôi muốn sau ly hôn con vẫn được bố mẹ chăm sóc đầy đủ tình cảm
     
  10. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  11. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  12. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành huwg hà nội Tôi 24 tuổi, vừa kết thúc cuộc tình 3 năm. Gia đình tôi trước đây tuy không giàu có nhưng cũng không để tôi phải thiếu thốn gì. Một năm trở lại đây do làm ăn thất bại, gia đình tôi lâm vào cảnh nợ nần. Tôi được mọi người nhận xét là ưa nhìn nên mẹ luôn muốn tôi lấy chồng Việt kiều hay đại gia giàu có để có thể giúp đỡ trả nợ. Mọi người đừng trách mẹ tôi ham giàu, chỉ vì gia đình nợ nần nhiều quá nên mới khiến mẹ trở thành như vậy. Mẹ ao ước có một cuộc sống không phải nợ nần gì ai và thảnh thơi, vì vậy mà tạo nên áp lực cho tôi, rằng tôi phải kiếm một người giàu có để yêu.

    Thật ra tôi chỉ cần một người hòa hợp với mình là đủ rồi, nợ của gia đình sao có thể bắt người khác gánh được? Tôi cũng muốn tìm một người đàn ông có tài chính khá để yêu, không phải là để trả nợ cho gia đình, chỉ là mong sau này tôi sẽ có một cuộc sống đỡ cơ cực hơn thôi. Tôi nghĩ ba mẹ đã 50 tuổi, trải qua 2/3 cuộc đời rồi, sao lại bắt tôi hy sinh tuổi xuân để bên một người giàu có mà mình không yêu được? Tôi làm vậy có phải ích kỷ quá không? Tôi rất yêu ba mẹ nhưng mỗi người chỉ sống có một lần, hãy cho tôi được sống với sự lựa chọn của mình được không? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  13. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành huwg hà nội Tôi 24 tuổi, vừa kết thúc cuộc tình 3 năm. Gia đình tôi trước đây tuy không giàu có nhưng cũng không để tôi phải thiếu thốn gì. Một năm trở lại đây do làm ăn thất bại, gia đình tôi lâm vào cảnh nợ nần. Tôi được mọi người nhận xét là ưa nhìn nên mẹ luôn muốn tôi lấy chồng Việt kiều hay đại gia giàu có để có thể giúp đỡ trả nợ. Mọi người đừng trách mẹ tôi ham giàu, chỉ vì gia đình nợ nần nhiều quá nên mới khiến mẹ trở thành như vậy. Mẹ ao ước có một cuộc sống không phải nợ nần gì ai và thảnh thơi, vì vậy mà tạo nên áp lực cho tôi, rằng tôi phải kiếm một người giàu có để yêu.

    Thật ra tôi chỉ cần một người hòa hợp với mình là đủ rồi, nợ của gia đình sao có thể bắt người khác gánh được? Tôi cũng muốn tìm một người đàn ông có tài chính khá để yêu, không phải là để trả nợ cho gia đình, chỉ là mong sau này tôi sẽ có một cuộc sống đỡ cơ cực hơn thôi. Tôi nghĩ ba mẹ đã 50 tuổi, trải qua 2/3 cuộc đời rồi, sao lại bắt tôi hy sinh tuổi xuân để bên một người giàu có mà mình không yêu được? Tôi làm vậy có phải ích kỷ quá không? Tôi rất yêu ba mẹ nhưng mỗi người chỉ sống có một lần, hãy cho tôi được sống với sự lựa chọn của mình được không? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  14. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  15. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  16. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  17. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  18. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  19. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  20. trong2894

    trong2894 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    27/12/17
    Bài viết:
    1,883
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     

Chia sẻ trang này