https://nutritionless.com/constant-concentration/

Thảo luận trong 'Máy ảnh chuyên nghiệp' bắt đầu bởi Vhlqvdpt, 4/11/18.

Lượt xem: 31

  1. Tỉnh/Thành:

    empty
  2. Tình trạng:

    empty
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    243-234-1321
  5. Địa chỉ:

    4025 West Fork Drive Fort Lauderdale, FL 33306
  6. Thông tin:

    4/11/18, 6 Trả lời, 31 Đọc
  1. Vhlqvdpt Gà con

    constant concentration And even supposing the final few sentence of this article are mainly hypnotic and may support you attain that first-class dreamy state we are looking for to make this Hat procedure even more powerful...Good as a way to be simply exceptional, will it not...As you detect your life becoming extra optimistic as your ideas come to be more constructive and valuable and useful and you don't have to breath, relax and...

    https://nutritionless.com/constant-concentration/
     
  2. nmai3

    nmai3 Gà con
    • 16/23

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    902
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
     
  3. taxitai82

    taxitai82 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    2,161
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Nói về kết quả lấy phiếu tín nhiệm đối với 2 tư lệnh ngành cuối bảng là Bộ trưởng GD&ĐT Phùng Xuân Nhạ và Bộ trưởng GTVT Nguyễn Văn Thể, ĐB tỉnh Hải Dương Vũ Trọng Kim cho rằng, điều đó cho thấy trong thực tiễn quản lý và tổ chức thực hiện ở các địa phương hay trong hệ thống ngành có mặt này, mặt khác tạo ấn tượng mạnh trong ĐB.

    Ví dụ trong ngành giáo dục gần đây nổi lên nhiều vấn đề sách giáo khoa, chương trình học… có trách nhiệm đưa ra những quy định quản lý nhà nước phải kịp thời, chấn chỉnh, đôn đốc, giám sát và phải có tư duy phán đoán để ngăn chặn.

    Theo ông Kim, đối với các ngành như Giáo dục, Giao thông là những lĩnh vực khó, đòi hỏi phải có những bộ trưởng xuất sắc. Họ phải là những người trải qua nhiều thử thách, kinh nghiệm thì mới có thể làm tốt được vị trí này.

    “Đó là ghế khó, vị trí rất khó chứ không phải là đơn giản. Vì tất cả mọi thứ đều xuất hiện ra ở ngoài xã hội, liên quan đến người dân, đến đời sống, đến quyền lợi của người dân rất sát sườn”, ông Kim nói.

    Phó chủ nhiệm UB Về các vấn đề xã hội Bùi Sỹ Lợi nhận xét kết quả phiếu tín nhiệm cơ bản là khách quan.

    Ông Lợi bày tỏ chia sẻ với Bộ trưởng GD&ĐT và GTVT, vì mới đảm nhiệm chức vụ 2,5 năm trong khi tồn tại của ngành là cả các nhiệm kỳ. “Người đứng mũi chịu sào ở lĩnh vực bức xúc, nhạy cảm của xã hội đều chịu tác động. Có thể anh ở bộ khác phiếu chưa chắc đã như thế. Có anh điều hành giỏi, nhưng ngành này ngành kia thì chưa chắc phiếu đã cao”.

    Theo ông, các tư lệnh đứng ở những ngành bức xúc, có tính chất nhạy cảm thì chịu thiệt về mặt lá phiếu.

    Theo ông Lợi, không phải lá phiếu đó mà đánh giá bộ trưởng yếu kém mà phải nhìn nhận ngành đó cả xã hội phải quan tâm. Muốn giáo dục phát triển thì thầy phải là thầy, còn học trò phải cố gắng, gia đình phải chăm lo.

    Một loạt “sự cố” làm phiếu thấp

    Đánh giá việc qua 3 lần lấy phiếu tín nhiệm thì lĩnh vực giáo dục, giao thông đều ở vị trí thấp nhất, Phó chủ nhiệm UB Văn hoá giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Phạm Tất Thắng cho rằng, chúng ta đang ở giai đoạn phát triển, những ngành có yêu cầu đầu tư phát triển cao như giao thông, giáo dục thì yêu cầu của cử tri, xã hội rất cao, nhưng nguồn lực đầu tư cho các lĩnh vực này còn hạn chế.

    Theo ông, các tư lệnh phải giải quyết mâu thuẫn trên trong khi rõ ràng là việc rất khó, không phải một vài tháng, một vài năm mà có thể phải cả giai đoạn nào đó mới có thể khắc phục được những bất cập để nâng cao hiệu quả, hiệu lực của ngành.

    Ông bày tỏ, với số phiếu được công bố, 2 Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ và Nguyễn Văn Thể cũng có thiệt thòi nhất định vì đây là 2 vị trí có yêu cầu, áp lực rất cao, trong khi cơ chế và nguồn lực có hạn.

    Lý do khách quan cũng được ông chỉ ra là 2 ngành này gần thời điểm QH lấy phiếu tín nhiệm thì có một loạt “sự cố” liên quan, những sự cố này được dư luận, cử tri, ĐB quan tâm, mổ xẻ nên chắc chắn ảnh hưởng đến đánh giá bằng phiếu của các ĐB.

    “Đây cũng là yêu cầu cao của các ĐBQH với các chức danh mà QH bầu hoặc phê chuẩn, để đòi hỏi mỗi đồng chí được lấy phiếu tín nhiệm đợt này cần phải cố gắng hơn nữa để hoàn thành trọng trách của mình”, ông Thắng nói.

    “ĐB một mặt thể hiện mong muốn, kỳ vọng của xã hội, cử tri với trách nhiệm của những người đứng đầu các ngành, lĩnh vực. Mặt khác cũng thể hiện sự ghi nhận nỗ lực cố gắng, chia sẻ khó khăn mà những người đứng đầu các ngành, lĩnh vực này gặp phải”, ông Thắng nêu. taxi tải thành hưng
     
  4. nmai3

    nmai3 Gà con
    • 16/23

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    902
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  5. nmai3

    nmai3 Gà con
    • 16/23

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    902
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  6. taxitai82

    taxitai82 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    2,161
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.
    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng
     
  7. taxitai82

    taxitai82 Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    2,161
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Đồng thời yêu cầu Sở Tư pháp Bình Thuận “nghiêm túc rút kinh nghiệm”, phải phối hợp với các ngành chức năng rà soát các quy định về đấu giá để thực hiện đúng pháp luật, bảo đảm an ninh trật tự trong quá trình niêm yết các phiên đấu giá.Như Thanh Niên đã phản ánh, ngày 5.10, Trung tâm dịch vụ đấu giá tài sản (thuộc Sở Tư pháp Bình Thuận) tổ chức đấu giá 8 lô đất thổ cư thuộc khu dân cư Đông Xuân An (P.Phú Thủy, TP.Phan Thiết).Phiên đấu giá có hàng trăm người tham gia, đặc biệt có cả băng nhóm "xã hội đen" từ phía bắc lọt vào, gây náo loạn, khống chế những người tham gia đấu giá.Nguyên nhân là giá khởi điểm của các lô đất trên thấp hơn nhiều so với giá thị trường, dẫn đến có trường hợp hàng trăm người giành nhau đấu một lô đất, trong đó có cả cò mồi, "xã hội đen" đến từ Hải Phòng, Hà Nội...taxi tải thành hưng
     

Chia sẻ trang này