Nhận thi công số lượng lớn Máy lạnh âm trần – Máy lạnh âm trần DAIKIN tại VĨNH PHÁT

Thảo luận trong 'Quảng cáo - Dịch vụ' bắt đầu bởi vinhphat, 18/5/18.

Lượt xem: 77

  1. Tỉnh/Thành:

    empty
  2. Tình trạng:

    empty
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0914174679
  5. Địa chỉ:

    1/14A, đường số 2, p.trường thọ, q.thủ đức, tphcm
  6. Thông tin:

    18/5/18, 7 Trả lời, 77 Đọc
  1. vinhphat Gà con

    MÁY LẠNH ÂM TRẦNMÁY LẠNH DAIKINMÁY LẠNH ÂM TRẦN DAIKIN

    CƠ ĐIỆN LẠNH VĨNH PHÁT - nhà cung cấp, lắp đặt MÁY LẠNH ÂM TRẦN chính hãng,giá rẻ , mới 100% xin giới thiệu tới quý khách dòng MÁY LẠNH ÂM TRẦN DAIKIN đang bán chạy nhất ở công ty chúng tôi.

    KHI CẦN MUA HÀNG HOẶC ĐẶT HÀNG VỚI SỐ LƯỢNG LỚN NHẬN ƯU ĐÃI LIÊN HỆ ĐỂ CÓ GIÁ TỐT NHẤT QUA HOTLINE: 0919 560 091 (Mr Trung) HOẶC PHÒNG KD BÁN HÀNG GIÁ RẺ: 028 6659 9278 - 09141 74 679
    [​IMG]
    FCF50CVM/RZF50CV2V – Inverter Gas R32
    Giá: 26.850.000₫
    FCF60CVM/RZF60CV2V – Inverter Gas R32
    Giá: 33.200.000₫
    FCF71CVM/RZF71CV2V – Inverter Gas R32
    Giá: 34.700.000₫
    FCF100CVM/RZF100CVMV – Inverter Gas R32
    Giá: 41.000.000₫
    FCF125CVM/RZF125CVMV – Inverter Gas R32
    Giá: 44.700.000₫
    FCF140CVM/RZF140CVMV – Inverter Gas R32
    Giá: 48.600.000₫

    ▶▶▶Để biết rõ hơn về giá cả chi tiết và thông tin kỹ thuật của máy, đừng ngần ngại, hãy gọi điện thoại ngay cho chúng tôi để được tư vấn và báo giá nhanh qua HOTLINE: 0919 560 091 (A Trung) Hoặc liên hệ qua văn phòng KD: (028) 6659 9278 - 0914 174 679

    [​IMG]

    **** NHÀ PHÂN PHỐI MÁY LẠNH GIÁ RẺ + THI CÔNG LẮP - ĐẶT CHUYÊN NGHIỆP

    CÔNG TY TNHH CƠ ĐIỆN LẠNH VĨNH PHÁT
    Địa chỉ: 1/14A – Đường Số 2 – P.Trường Thọ - Q.Thủ Đức
    ▶ HOTLINE: 0919 560 091 MR TRUNG– Hỗ trợ tư vấn chọn máy, chi tiết hơn về kỹ thuật, thi công - Khảo sát công trình miễn phí
    ▶ TỔNG ĐÀI: (028) 6659 9278 - 0914 174 679 - Tư vấn, báo giá, bán hàng tốt nhất theo số lượng – đặc biệt ưu đãi cho đơn hàng lớn
    ▶ WEBSITE chính thức: http://maylanhvinhphat.com/
    ▶ Email báo giá nhanh theo số lượng: vinhphatcodienlanh@gmail.com

    NGUỒN: http://maylanhvinhphat.com/danh-muc/may-lanh-am-tran/am-tran-daikin/

    [​IMG]
    [​IMG]

    CÁC SẢN PHẨM MÁY LẠNH ÂM TRẦN KHÁC


     

    Các file đính kèm:

  2. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên làm việc với anh được hơn 2 năm. Từ lúc mới vô làm việc tôi đã ngưỡng mộ vì anh rất giỏi, thông minh và hài hước. Anh còn độc thân và trẻ, tôi kém anh 4 tuổi. Tôi cũng độc thân và anh biết tôi chưa có người yêu. Xét về công việc tôi rất biết ơn vì anh là người có công đào tạo tôi khá nhiều khi mới vô, là người định hướng và giúp tôi có bước đi đúng đắn cho sự nghiệp của mình. Tôi cũng không có ý định sẽ chủ động vì nghĩ mình chưa xứng đáng với tầm của anh ấy. Anh từng đi du học nước ngoài, có sự nghiệp, có vài công ty riêng, anh là con một gia đình tri thức lâu đời ở thành phố. Tôi chỉ là con một gia đình làm nông, tốt nghiệp đại học, làm nhân viên, còn anh là sếp trực tiếp của tôi. Trong công việc đôi khi tôi cũng được anh đánh giá cao vì là người có trách nhiệm và làm tốt công việc.

    Khoảng hơn nửa năm nay anh thường chủ động nói chuyện với tôi nhiều hơn ngoài công việc, có hôm nhắn tin nói chuyện mấy tiếng tới khuya, hỏi han quan tâm và chúc ngủ ngon tôi, có ý tìm hiểu tôi nhưng chưa rõ ràng. Những ngày 8/3 và 20/10 đều nhắn tin chúc mừng tôi. Tôi cũng nhiệt tình nói chuyện và có ý bật đèn xanh vì cũng có cảm tình với anh. Chúng tôi chỉ nhắn tin nói chuyện và gặp nhau trong công việc hoặc ở công ty thôi. Hơn một tháng nay anh và tôi không còn nói chuyện nhiều như trước, chỉ trao đổi về công việc. Anh là sếp nhưng ít ở công ty, khá bận, thường đi công tác nên chúng tôi ít gặp nhau và anh cứ xa cách dần. Nếu một người bận rộn như anh mà bỏ thời gian lâu như vậy để nói chuyện với tôi nhưng không thấy có tiến triển gì thêm thì tôi có nên hy vọng? https://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Anh không quan tâm tôi nhiều vì tạm thời bận hay do anh tìm hiểu và thấy tôi không phù hợp nên chỉ coi tôi là nhân viên, tiếp xúc vì công việc? Hay anh đã tìm được người khác? Từ đầu tôi có thích anh nhưng nghĩ mình chỉ nên vì công việc thôi nên cũng không nặng lòng lắm. Sau thời gian thân thiết với anh hơn mà giờ anh lại không quan tâm nên tôi thực sự khó tập trung cho công việc. Tôi từng có ý định nghỉ và cho mình cơ hội khác trong công việc và cả tình yêu nhưng lại thấy đau lòng lắm. Mong được chia sẻ với các bạn.
     
  3. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi, bạn trai 27 tuổi, cùng tỉnh, chúng tôi đang làm việc ở TP HCM. Trước tôi, anh từng yêu và quen nhiều cô gái, còn với tôi anh là tình đầu. Chúng tôi quen nhau một năm rưỡi và xác định yêu đương nghiêm túc. Vì cả hai gia đình đều nghèo nên chúng tôi dự định sẽ kết hôn vào năm 30 tuổi khi kinh tế vững vàng hơn (đây cũng là mong muốn của mẹ anh). Tôi đã đến nhà anh 3 lần, anh cũng đến nhà và chào hỏi ba mẹ tôi.

    Gia đình anh là người miền Trung vào Nam lập nghiệp từ những năm 90. Anh sinh ra và lớn lên ở miền Nam, tính cách và suy nghĩ không gia trưởng, cũng khá quan tâm và chăm sóc tôi, tuy nhiên tính cách có phần cứng đầu và cộc tính. Cả tôi và anh đều có ý thức tích lũy hàng tháng cho cuộc sống sau này. Theo lời anh kể lương anh hàng tháng khoảng 23 triệu, mỗi tháng biếu ba mẹ 10 triệu để ông bà dưỡng già, còn dư thì mẹ anh sẽ sắm vàng cho anh cưới vợ, tôi không rõ anh tích lũy được bao nhiêu. Điều đặc biệt là tuy quen nhau lâu nhưng chúng tôi dù vẫn vào khách sạn âu yếm nhau mà chưa từng đi quá giới hạn, anh muốn giữ cho tôi đến đêm tân hôn. Đối với tôi, anh là một người đàn ông đáng để tin cậy và trao thân nếu như không có những vướng mắc sau.

    Thứ nhất: Ba tôi là con trai một trong gia đình có 7 chị em gái, tuy vậy ba chỉ có 2 đứa con gái. Ba là tài xế cho một xí nghiệp nhà nước nhưng lại là Đảng viên. Những năm đầu 90, việc sinh ba là điều không thể đối với Đảng viên. Ba từng yêu cầu mẹ tôi đồng ý cho ông ra ngoài kiếm vợ bé để có con nối dõi tông đường. Đây là nỗi ám ảnh của tôi lúc nhỏ nên tôi xác định mình sẽ không quen con trai một. Tôi không muốn sau này lại cũng phải đối mặt lại nỗi ám ảnh sinh con nối dõi tông đường. Con cái là lộc trời cho, trai hay gái thì đều là con cả, sao phải phân biệt đến thế? Chị gái và anh trai anh đều ngoài 35 tuổi, đã kết hôn và có con. Anh trai anh chỉ có 2 bé gái, chị dâu anh đã ngoài 35 và làm trong cơ quan nhà nước nên khó có thể sinh thêm đứa thứ 3. Anh cũng xác định với tôi là vấn đề sinh con trai nối dõi anh sẽ gánh vác. Đó là điều vướng mắc đầu tiên.

    Thứ hai: Bên nội tôi có gen cờ bạc. Từ ông bà nội đến ba tôi và các cô, đến các anh chị em họ của tôi, ai cũng mê đánh số đề và cờ bạc. Vì vậy mà 7 người cô của tôi đều bị chồng bỏ. Cho đến tận giờ, những trận cãi vã giữa ba mẹ tôi cũng đều quay quanh việc cho các cô mượn tiền nhưng không bao giờ trả. Năm tôi học lớp 5 mẹ mượn tiền cho cô ba tôi, đến hạn trả nợ cho người ta thì cô nói không có tiền mà trả, đôi ba lời qua lại, ông nội đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà, không cho bước vào nhà nội nữa.

    Đỉnh điểm là năm tôi học năm 3 đại học, ba đi làm xa nhà và qua lại với một người phụ nữ có chồng. Các cô tôi biết nhưng muốn mượn tiền người phụ nữ đó đã nói ba dẫn về nhà ông nội nhân dịp giỗ ông, rồi giới thiệu là bạn bè của họ, ngồi cùng bàn ăn cùng mâm với mẹ tôi. Đồ cô ta đem đến còn để lên bàn thờ ông bà cúng. Sau đó nửa năm mẹ tôi phát hiện ra, mẹ vào nói đạo lý với họ thì họ chửi mẹ tôi ngu, sao không chịu chấp nhận để cô ta làm vợ bé rồi cô ta sẽ nuôi cả dòng họ. Để cắt đứt với người phụ nữ đó, mẹ tôi phải bỏ ra cả trăm triệu để trả món nợ các cô tôi mượn cô ta. Kể đến đây là các bạn hiểu mẹ căm thù những người đó và cả những người mê cờ bạc đến mức độ nào. Vì tiền ngay cả hạnh phúc gia đình em trai mình họ cũng đánh đổi.

    Tuy nhiên, gần đây tôi được biết gia đình bên nội anh cũng là phiên bản thứ 2 của nhà nội tôi, bên ngoại anh cũng thế. Các cậu anh cũng vì mê cờ bạc mà bán nhà cửa, giờ già rồi nhưng cả 3-4 gia đình ở chung trong căn nhà bà ngoại để lại. Anh nói gia đình anh không thế, anh cũng có đánh bài nhưng không quá mê, biết điểm dừng. Khi nghe tôi kể vậy, những thiện cảm của mẹ dành cho anh mất hết. Mẹ tôi nói cờ bạc là cái gen, cả dòng họ nội ngoại đều có máu cờ bạc thì làm sao anh không có. Nỗi đau của mẹ tôi không thấy sao mà còn dính vào một gia đình như thế.

    Thứ ba, sau khi trả hết nợ cho gia đình nội, lúc đó ba tôi đã ngoài 50, sức khỏe không còn tốt như trước để có thể xin việc chỗ khác, mẹ tôi đành phải về bên ngoại nhờ vả dì. Vì dì và dượng tôi có một vựa trái cây nên ba mẹ ra giúp (nói thẳng ra là ra làm công cho dì). Ba tôi chạy xe còn mẹ tôi trông coi vựa cho dì (mẹ 57 tuổi). Dượng tôi cùng quê với bạn trai tôi, tính cách hà tiện ki bo nhưng lại rất thích sỹ diện ảo, khi biết chuyện của ba tôi, dượng chủ động giúp đỡ nhưng trong lòng rất khinh ba, hay nói những lời sỉ nhục ba trước mặt người ngoài (chính mắt tôi từng chứng kiến và nghe rõ). Các con của dì tôi làm trong vựa nghe người ngoài xúi giục sợ dì giấu tiền cho riêng mẹ nên âm thầm bịa chuyện về mẹ tôi với dì. Tôi từng chứng kiến em họ nói hỗn với mẹ. Vì vậy ba cũng thành kiến với anh vì anh cùng quê dượng. https://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Thật sự tôi rất rối, bản thân yêu anh thật lòng, nhưng chính tôi cũng là người chứng kiến nỗi đau của mẹ từ khi sinh hai cô con gái đến nỗi đau bị chồng phản bội, nỗi nhục của ba mẹ khi về nhờ nhà dì giúp đỡ. Không cần ba mẹ cấm cản, tôi cũng quá sợ phải lấy một người chồng hay gia đình chồng có máu cờ bạc. Vì vậy, tôi không biết mình có nên tiếp tục với anh không? Mọi người xin hãy cho tôi lời khuyên.
     
  4. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 42 tuổi, sau hơn 12 năm chạy chữa khắp nơi, tốn hết tài sản, tiền bạc thì vợ chồng vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi sinh con đầu lòng bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Hạnh phúc, vui mừng nhưng kinh tế gia đình suy kiệt, nợ nần chồng chất, khó khăn khi có một mình chồng tôi gánh cả gia đình. Biết tình hình vậy em chồng gọi chúng tôi về ở cùng nhà. Nhà em hai lầu, rộng rãi, em bỏ vốn mở cho tôi quán nước vừa trông con nhỏ vừa bán, vợ chồng tôi rất mừng vì từ nay có thể ít khó khăn hơn, một tháng em đưa tôi 10 triệu, bảo chị đi chợ mua thức ăn cho cả nhà, gồm nhà em 3 người và vợ chồng tôi, rồi tiền điện nước, internet em đóng qua mạng. Tôi thấy mình mang ơn em.

    Cuộc sống cứ thế diễn ra, chồng vui vẻ hết giờ làm về phụ tôi trông con nhưng hình như sức khỏe tôi không được tốt. Ban ngày tôi trông con, bán hàng, đi chợ, cơm nước, dọn dẹp cho nhà đông người thật không đơn giản. Có hôm tôi mệt đến muốn xỉu, phần em chồng thì tính em tốt nhưng lại vô tư từ bé, ít giúp tôi việc nhà nên tôi ngại không nói, với lại em cũng khá bận rộn. Tôi có chia sẻ với chồng, anh động viên tôi cố gắng, vì mình còn tích cóp trả nợ nên không thể ra ngoài thuê vào lúc này, với lại ở đây tôi có thu nhập từ quán nước, tiền ăn em cũng phụ phần nào nên tôi có dư để trả nợ. Tôi thấy các công việc không tên ở nhà rất nhiều, nếu ở trong gia đình mọi người chung tay chia sẻ thì sẽ đỡ cho tôi, không tôi vẫn sẽ cố gắng hết sức, vì điều kiện nên phải chấp nhận http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  5. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi đang có một vấn đề lớn không biết ngỏ cùng ai. Chồng vốn là một người dễ tính và vô tâm, trước giờ chưa từng đối xử tệ bạc với vợ con, không soi mói áp đặt, tuy nhiên việc chăm sóc con cái và chia sẻ với vợ các công việc nhà dường như không có. Sống chung hàng ngày nhưng từ việc ăn uống, tắm rửa và đưa đón 2 đứa con đi học hơn 10 năm nay anh làm tính trên đầu ngón tay, chỉ là những khi tôi bận công việc không thể sắp xếp khác được. Mỗi sáng mẹ con dậy ăn uống đưa đón nhau, anh vẫn ngủ không cần biết dù tôi có nói nhiều lần. Hầu hết buổi tối anh về muộn, có hôm báo cắt cơm, có hôm nấu rồi nhưng ai gọi lại đi.

    Anh có một công ty nhỏ và gần như dành hết tâm trí, thời gian vào nó. Những năm trước đây tôi từng phàn nàn, giận dỗi nhưng tình trạng cũng không khá hơn, dần dần thành quen. Tôi coi như đó là bổn phận, cũng không đòi hỏi gì nữa. Gần đây anh làm ăn thua lỗ, bán xe, bán nhà, bán công ty. Tôi sốc và choáng váng khi đùng một cái thành trắng tay, tự trách bản thân không thường xuyên chia sẻ chuyện công việc với anh. Điều tôi buồn hơn cả là khi đã phải bán hết gia sản đi, anh vẫn còn nợ một con số mà hơn 10 năm lấy nhau chúng tôi cũng chưa làm ra nổi 1/3 số ấy. Giờ chúng tôi trắng tay, tài sản duy nhất còn lại có giá trị trong nhà là chiếc xe máy của tôi. Anh đi làm thuê chỉ đủ ăn, chưa nghĩ ra làm gì để trả được những món nợ. Tôi nghi ngờ anh chơi bời và gặng hỏi nhưng không được câu trả lời thỏa đáng. Mọi người trong gia đình tôi đều sốc, cả hai bên nội ngoại, không ai tin rằng do làm ăn thua lỗ mà để đến mức vậy.

    Tôi quá chán nản chuyện nợ nần, có lúc tưởng như không gượng dậy nổi, người quen gọi điện cho tôi nhắc chồng trả tiền, dân xã hội đen cho vay nặng lãi đến nhà khủng bố, rồi lại đến kỳ đáo hạn ngân hàng. Chồng tôi như người mất hồn, bao khoản nợ chồng chất, liên tục các chủ nợ gọi cho tôi do không liên lạc được với chồng. Tôi từng nhiều lần nghĩ đến cái chết, thật sự muốn giải thoát, trong mỗi giấc ngủ toàn là ác mộng, tiếng đập cửa của bọn xã hội đen, những tiếng gọi lớn dù không phải gọi tên mình luôn ám ảnh tôi. Tôi mất ngủ triền miên, không ăn được, người gầy rạc xuống sắc.

    Tôi có một người bạn (quen trước khi lấy chồng) hiện sống cùng con trai vì vợ mất do tai nạn cách đây 3 năm. Anh khá thành đạt, am hiểu và hay làm các công việc có ích cho xã hội. Hơn 10 năm trước chúng tôi chỉ sơ sơ quen biết nhau. Tôi tình cờ gặp lại anh sau nhiều năm không liên lạc, rồi thường xuyên chuyện trò trở lại hơn một năm nay. Thấu hiểu và hợp nhau, chúng tôi trò chuyện hàng ngày, tôi không giấu anh chuyện gì kể cả chuyện gia đình, tôi coi anh như tri kỷ và cảm nhận được những gì anh dành cho tôi. Anh nói luôn mơ ước có một cuộc sống ở bên tôi dù nghèo khó, chỉ cần những bữa cơm đạm bạc do tay tôi nấu, dù thế nào anh sẽ không cùng ai nữa và tôi là người cuối cùng ngự trị trong trái tim anh...

    Anh quan tâm đến miếng ăn giấc ngủ của tôi hàng ngày, động viên lúc tôi suy sụp nhất, anh hiểu và luôn tôn trọng suy nghĩ của tôi. Vì vậy tuy nhiều lần gặp nhau, dù có lúc buồn chán vô tận, có lúc cùng nhau đi uống rượu giải sầu, chúng tôi chưa bao giờ vượt quá giới hạn, anh cũng nói không muốn có tôi kiểu đó. Anh biết tôi là người ít tham vọng, có thể mọi người sẽ nghĩ anh hèn, nhưng anh sẽ chấp nhận từ bỏ mọi thứ và sẽ làm mọi điều vì tôi. Ban đầu khi biết chuyện chồng tôi bị vỡ nợ, thấy tôi sốc và nghĩ ngợi nhiều, anh muốn bán căn nhà cũ của hai vợ chồng đi để giúp vợ chồng tôi. Tôi không đồng ý vì đó là căn nhà kỷ niệm của anh và nó cũng không thấm vào đâu so với các khoản nợ. Hơn nữa tôi nghĩ việc chồng tôi gây ra không đáng để anh hy sinh vậy, tôi cũng sợ mắc nợ anh cả về tình cảm lẫn tiền bạc và sợ không trả được.

    Mỗi khi buồn tôi luôn có anh để chia sẻ, biết anh thực lòng yêu thương tôi và luôn mong tôi có một cuộc sống yên ổn, hạnh phúc cho dù không có tôi. Tôi không phủ nhận anh làm tôi xao động và anh đã tạo thêm sức sống cho tôi, ít nhất vào thời điểm này. Anh luôn phân tích một cách khách quan những điều tôi đúng hay sai, điều đó càng khiến tôi tin tưởng vào những suy nghĩ thấu đáo của anh, giúp tôi có thêm nghị lực để sống, để duy trì mọi thứ và lo cho 2 đứa con. Xong có lúc tôi lại tự dằn vặt bản thân, làm vậy là ngoại tình tư tưởng và cảm giác tội lỗi với chồng cho dù chúng tôi chưa làm gì quá giới hạn. Tôi lại im lặng né tránh khiến anh lo lắng hơn và không tập trung làm việc được.

    Tôi thấy mình đang có lỗi với cả hai người đàn ông. Chồng lâu nay đi về như chiếc bóng, mặc cảm và suy sụp. Vợ chồng tôi chỉ nói chuyện con cái và những việc chung. Thật lòng tôi vẫn còn thương chồng, vẫn nghĩ vợ chồng cần "đồng cam cộng khổ" nhưng sao nỗi oán giận vẫn lấn át tất cả. Tôi thấy mình không thể nào chấp nhận sự thật và đã đánh mất niềm tin. Tôi có ý nghĩ tự mình nuôi 2 đứa con và không phụ thuộc vào chồng nữa, nửa năm nay anh cũng không phụ giúp gì cho tôi nuôi con, tôi vẫn cố chi tiêu dè xẻn bằng lương của mình cùng với chút ít tiền trước giờ dành dụm được. Giờ tiền dành dụm cũng hết, lương sẽ không đủ trang trải chi phí và nuôi 2 đứa con ăn học.

    Tôi không biết cuộc đời sẽ ra sao nếu cứ tiếp tục như thế này, mỗi lúc tôi lại phát hiện thêm một khoản nợ, anh vẫn chưa nói thật hết cho tôi bởi có thể nghĩ tôi không nên biết hoặc do thấy thái độ của tôi. Tôi phải làm gì lúc này? Chồng nói rất hối hận vì đã làm liên luỵ đến cuộc sống của tôi và các con, rằng đang cố gắng để làm và trả nợ, chỉ mong tôi và các con luôn ở bên anh chứ anh không dám đòi hỏi tôi điều gì. Thực sự tôi đã mất niềm tin, không hy vọng và vẫn chưa thấy thoả đáng với câu anh trả lời rằng do làm ăn thua lỗ. Tôi đã cố gắng gạt mọi điều sang một bên để gia đình có cuộc sống vui vẻ, nhưng đã vài lần lúc tôi vừa lấy lại thăng bằng như vậy thì lại thêm một chủ nợ mới gọi điện khiến tôi mệt mỏi, muốn từ bỏ tất cả.

    Giờ anh nói sẽ cho tôi mọi quyền quyết định, anh đã làm khổ tôi nên giờ tôi muốn như thế nào anh cũng chấp nhận. Tôi mệt mỏi quá và không biết mình muốn gì, cần làm gì lúc này. Tôi đã đứng ra vay mượn bạn bè đồng nghiệp một khoản tiền lớn so với thu nhập của mình để giúp anh và anh đã hứa hẹn nhiều lần nhưng chưa trả được. Bỏ anh bây giờ có ích kỷ và tàn nhẫn quá không? Dù có tiếp tục thì tôi cũng không giúp gì cho anh được về các khoản nợ, tôi chỉ xác định làm để nuôi 2 đứa con và không trông chờ gì vào anh cả, tôi sẽ vẫn phải gồng mình để sống vì các con và sống một cuộc sống không có tương lai. Cuộc sống vợ chồng một năm nay quá ngột ngạt, gần như chúng tôi đã ly thân và không có sự chia sẻ. Việc tôi rời bỏ anh lúc này sợ sẽ là cú sốc lớn khiến anh suy sụp hơn. Tôi có nên chỉ nghĩ cho bản thân? Có nên tiếp tục mối quan hệ với người bạn cũ? Tôi không biết phải làm gì nữa.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  6. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và anh quen nhau 4 năm 8 tháng, cùng trải qua vui buồn, thăng trầm trong cuộc sống. Chúng tôi quen từ khi anh chưa có gì, có đôi lúc giận hờn nhưng rồi lại hạnh phúc. Cho tới dạo gần đây, công ty anh được nhiều hợp đồng, anh có xe hơi, định xây nhà lớn thì nói lời chia tay với tôi, sau khi bị tôi phát hiện đang quen người khác được 2 tuần. Lý do anh đưa ra là: tôi lùn (1m55), gầy, kén ăn và không làm trong nhà nước. Khi anh chưa có tiền tỷ thì muốn tôi làm công ty nước ngoài để có lương cao. Bây giờ anh lại nói muốn tìm vợ làm trong nhà nước chứ không cần kiếm nhiều tiền. Anh nói chúng tôi không hợp nhau; những gì tôi không có, người kia đều có; ở bên tôi một thời gian dài nhưng anh không có cảm giác, từ đầu chứ không phải chỉ bây giờ, còn anh và người kia vừa gặp đã yêu ngay.http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi thật sự rất sốc, buồn và mất phương hướng vì cách đây một tháng anh còn lên kế hoạch cưới tôi. Do không kiềm chế được cảm xúc nên tôi gọi điện thoại nhưng anh không nghe, nhắn tin không trả lời làm tôi càng hụt hẫng. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ phía chuyên gia và bạn đọc giúp tôi vượt qua nỗi đau này.
     
  7. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  8. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,826
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     

Chia sẻ trang này