Những tiêu chí đánh giá cửa cuốn đúng chất lượng

Thảo luận trong 'Chuyện trò linh tinh' bắt đầu bởi toan247, 9/5/18.

Lượt xem: 64

  1. Tỉnh/Thành:

    empty
  2. Tình trạng:

    empty
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0987654321
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    9/5/18, 15 Trả lời, 64 Đọc
  1. toan247 Gà con

    vách ngăn vệ sinh MFC là loại vách ngăn chống ẩm tốt. Loại vách MFC được sử dụng tấm MFC có lõi xanh, hút ẩm vượt trội, phù hợp với điều kiện nhà vệ sinh thường xuyên bị ẩm ướt.

    Phân loại vách vệ sinh theo thiết kế .Nếu phân theo cấu tạo thì có 2 loại: Vách ngăn vệ sinh làm thành nhà vệ sinh và vách ngăn tiểu nam.ngăn vệ sinh tuy đã có mặt tại thị trường xây dựng Việt Nam gần 10 năm nay. Tuy nhiên, trên thị trường bây giờ có rất nhiều loại vách ngăn khiến người dùng khó xếp loại được từng loại vách ngăn. Vì vậy bài viết này của Công ty sẽ chỉ ra cách giúp quý khách hàng có thể xếp loại được chúng và dùng trong những dự án cho phù hợp.

    Tôi xin kể câu chuyện mà một số công ty thi công vách ngăn vệ sinh chuyên nghiệp áp dụng chiều bài này để bán Vách ngăn với giá cực rẻ. Cách thức thực hiện như sau:

    Họ luôn ra giá thấp hơn đối thủ khoảng 50.000 đồng/m2 đến 200.000 đồng/m2. Vậy theo các anh chị thì họ lấy chi phí ở đâu để bù lại vào giá thành họ đã giảm đó ? Đơn giản thôi: Họ báo giá thi công vách ngăn phòng vệ sinh với tấm Compact HPL loại 1 và phụ kiện inox 304. Nhưng đưa vào công trình thì họ lại sử dụng Phụ kiện inox 201.Và sử dụng tấm ngăn buồng compact loại 2 mà không tài nào chủ đầu tư phân biệt được, cửa và hai bả bên cánh cửa vẫn dung tấm compact loại 1 Vách ngăn vệ sinh Chênh lệch giá giữa tấm compact loại 1 và compact loại 2 nhiều lắm bạn nhé. Vách ngăn vệ sinh compact hplƯu điểm chung nổi bật của vách ngăn Compact HPL

    Tôi xin kể câu chuyện mà một số công ty thi công vách ngăn vệ sinh chuyên nghiệp áp dụng chiều bài này để bán Vách ngăn với giá cực rẻ. Cách thức thực hiện như sau:

    Họ luôn ra giá thấp hơn đối thủ khoảng 50.000 đồng/m2 đến 200.000 đồng/m2. Vậy theo các anh chị thì họ lấy chi phí ở đâu để bù lại vào giá thành họ đã giảm đó ? Đơn giản thôi: Họ báo giá thi công vách ngăn phòng vệ sinh với tấm Compact HPL loại 1 và phụ kiện inox 304. Nhưng đưa vào công trình thì họ lại sử dụng Phụ kiện inox 201.Và sử dụng tấm ngăn buồng compact loại 2 mà không tài nào chủ đầu tư phân biệt được, cửa và hai bả bên cánh cửa vẫn dung tấm compact loại 1 Vách ngăn vệ sinh Chênh lệch giá giữa tấm compact loại 1 và compact loại 2 nhiều lắm bạn nhé. Vách ngăn vệ sinh compact hplƯu điểm chung nổi bật của vách ngăn Compact HPL

    Vách ngăn vệ sinh Compact được biết đến là loại vách ngăn công trình phụ chịu nước 100%, độ bền cao nhờ không bị ảnh hưởng bởi nước.

    Vách ngăn vệ sinh MFC là loại vách ngăn chống ẩm tốt. Loại vách MFC được sử dụng tấm MFC có lõi xanh, hút ẩm vượt trội, phù hợp với điều kiện nhà vệ sinh thường xuyên bị ẩm ướt.

    Phân loại vách vệ sinh theo thiết kế .Nếu phân theo cấu tạo thì có 2 loại: Vách ngăn vệ sinh làm thành nhà vệ sinh và vách ngăn tiểu nam.ngăn vệ sinh tuy đã có mặt tại thị trường xây dựng Việt Nam gần 10 năm nay. Tuy nhiên, trên thị trường bây giờ có rất nhiều loại vách ngăn khiến người dùng khó xếp loại được từng loại vách ngăn. Vì vậy bài viết này của Công ty sẽ chỉ ra cách giúp quý khách hàng có thể xếp loại được chúng và dùng trong những dự án cho phù hợp.

    – Cắt tấm rất dễ dàng bằng lưỡi cắt thường và mép cắt xốp, ấn móng tay vào thấy dấu.– Không chịu được nước trong môi trường nước, tôi đã ngâm thử trong nước 2 ngày và quan sát thấy mép ngoài lát cắt nở lên và xuất hiện vết nứt.Đây chính là điều mà tấm thi cong noi that compact Trung Quốc
     
  2. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội ôi 31 tuổi, chồng 33 tuổi, lấy nhau gần 4 năm và có một con trai 2 tuổi rưỡi. Chúng tôi ở khu tập thể công ty cách nhà chồng 100km. Chồng tôi là con đầu, dưới anh có em gái đã lập gia đình và xây nhà ở cách nhà bố chồng 4km. Chồng tôi sống hướng ngoại, thích tụ tập bạn bè, nghiện điện thoại. Khi ở nhà, anh không vui chơi cùng vợ con, chỉ nằm xem điện thoại. Tôi dành thời gian rảnh rỗi của mình để nuôi dạy con, cùng chơi với con và giúp con phát triển nhân cách, nhận thức, dẫn con đi chơi, làm người bạn của con. Chồng tôi phóng khoáng về tiền bạc, từng làm ăn thất bại, nay anh không coi trọng việc tiết kiệm tiền để mua đất và luôn đòi hỏi có tiền sinh hoạt riêng, ít đóng góp vào thu nhập chung. Tôi luôn ý thức nuôi dưỡng con đủ đầy về tinh thần và vật chất nên có muốn tiết kiệm để an cư lạc nghiệp. Vì khác biệt trong suy nghĩ, chúng tôi hay cãi vã và anh thường chửi tục, quát to với tôi.

    Mẹ chồng mất khi chúng tôi chưa cưới do bệnh nặng. Bố chồng đi bước nữa nhưng mẹ kế bỏ đi sau một năm chung sống do không chịu được tính gia trưởng của bố chồng. Bố chồng đòi quản lý tiền do mẹ kế làm ra nhưng không bỏ ra một ngàn nào để đi chợ trong suốt thời gian chung sống. Năm Tết đầu tiên sau khi cưới, chúng tôi cãi vã và chồng bóp mũi quát nạt tôi. Lý do cãi nhau là do bố chồng tôi hay rủ bạn về đánh bài, đóng cửa cả ngày. Tôi thấy ngột ngạt và không chấp nhận việc chồng lừa dối tôi là gia đình chồng không đánh bài, vì thế tôi không cùng chồng làm việc nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hơn nửa năm đó tôi đi làm lương 4 triệu, chồng chưa đi làm. Tết về không có tiền mà bố luôn chửi chồng tôi, bắt chồng tôi bỏ tiền mua sắm Tết. Tôi không cho được cha mẹ đồng nào mà phải gánh trách nhiệm bên chồng, tâm lý thất vọng với gia đình chồng. Tôi khóc lóc đòi ly hôn. Bố chồng bảo chồng tôi đi lấy vợ khác. Ông bảo ông lấy được vợ trẻ thì chồng tôi bỏ con này đi, lấy con khác không khó. Bố chồng bảo tôi ở nhà ông thì phải phục tùng ông và con trai ông, cấm cãi. Sau đó ông đuổi tôi đi. Ngày hôm đó chồng chở tôi về nhà ba mẹ đẻ và anh quay lại nhà ăn Tết với bố. Anh không nói chuyện với tôi lời nào. Cậu dì của chồng tôi khuyên can bố nhưng bố yêu cầu chồng tôi hoặc chọn tôi thì bố từ anh, hoặc bắt tôi đến xin lỗi bố. Bố chồng tôi rất bảo thủ nên cậu dì không khuyên được.

    Cái Tết thứ 3, con trai tôi một tuổi, em gái anh cãi nhau với chồng. Bố chồng tôi yêu cầu cả nhà nói chuyện gia đình. Nguyên nhân sâu xa của việc vợ chồng em cãi nhau là do vợ chồng tôi đi vào nhà bác tôi có việc trong lúc gia đình nhà chồng cũng có việc. Vợ chồng em gái cãi nhau là để đánh động vào tôi do chiều hôm đó đã không ở nhà dọn mâm. Bố chồng chửi tôi và chồng tôi nhiều. Chồng tôi vẫn im lặng. Chỉ có tôi ý kiến này ý kiến nọ nhưng không thể tương quan lực lượng được. Bố chồng tôi nói lời khó nghe và vợ chồng em gái giúp sức thêm. Tôi không căng thẳng vì sợ chồng buồn. Chồng tôi sau đó đòi ly dị để bỏ đi biệt xứ nhưng tôi ngăn cản.

    Tết năm nay, bố chồng bảo trong vài năm nữa sẽ sống chung với vợ chồng tôi vì ông giờ 60 tuổi. Bố chồng bảo cho vợ chồng tôi căn nhà nhưng khi nào ông chết mới cho, đừng nghĩ ông chưa chết mà chiếm đoạt nhà cửa. Việc ông hứa cho đất ông đã nói hơn chục lần rồi, có một điều tôi không bao giờ nghĩ mình cần ai cho gì cả, tôi muốn tự làm tự hưởng và không quỵ lụy ai. Chồng tôi lại không muốn tích cóp mua nhà do tin lời bố.

    Nếu chung sống với bố chồng thì phần đời của lại của tôi hoặc im lặng chịu đựng hoặc ly hôn để giải thoát bản thân và lo cho con. Tôi phải làm sao, mong anh chị cho lời khuyên để cứu vớt cuộc đời. Tôi sợ nhất cảnh nằm ngủ mà trong nhà có mấy người ở lại qua đêm để đánh bài với bố, điều đó ảnh hưởng nhân cách con trai tôi. Tôi sợ mình chắc chắn không im lặng được trước những lời nói độc đoán của bố chồng. Nhưng nếu ly dị, chồng lại điệp khúc bỏ nhà bỏ việc đi xa, tôi muốn sau ly hôn con vẫn được bố mẹ chăm sóc đầy đủ tình cảm
     
  3. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội ôi 31 tuổi, chồng 33 tuổi, lấy nhau gần 4 năm và có một con trai 2 tuổi rưỡi. Chúng tôi ở khu tập thể công ty cách nhà chồng 100km. Chồng tôi là con đầu, dưới anh có em gái đã lập gia đình và xây nhà ở cách nhà bố chồng 4km. Chồng tôi sống hướng ngoại, thích tụ tập bạn bè, nghiện điện thoại. Khi ở nhà, anh không vui chơi cùng vợ con, chỉ nằm xem điện thoại. Tôi dành thời gian rảnh rỗi của mình để nuôi dạy con, cùng chơi với con và giúp con phát triển nhân cách, nhận thức, dẫn con đi chơi, làm người bạn của con. Chồng tôi phóng khoáng về tiền bạc, từng làm ăn thất bại, nay anh không coi trọng việc tiết kiệm tiền để mua đất và luôn đòi hỏi có tiền sinh hoạt riêng, ít đóng góp vào thu nhập chung. Tôi luôn ý thức nuôi dưỡng con đủ đầy về tinh thần và vật chất nên có muốn tiết kiệm để an cư lạc nghiệp. Vì khác biệt trong suy nghĩ, chúng tôi hay cãi vã và anh thường chửi tục, quát to với tôi.

    Mẹ chồng mất khi chúng tôi chưa cưới do bệnh nặng. Bố chồng đi bước nữa nhưng mẹ kế bỏ đi sau một năm chung sống do không chịu được tính gia trưởng của bố chồng. Bố chồng đòi quản lý tiền do mẹ kế làm ra nhưng không bỏ ra một ngàn nào để đi chợ trong suốt thời gian chung sống. Năm Tết đầu tiên sau khi cưới, chúng tôi cãi vã và chồng bóp mũi quát nạt tôi. Lý do cãi nhau là do bố chồng tôi hay rủ bạn về đánh bài, đóng cửa cả ngày. Tôi thấy ngột ngạt và không chấp nhận việc chồng lừa dối tôi là gia đình chồng không đánh bài, vì thế tôi không cùng chồng làm việc nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hơn nửa năm đó tôi đi làm lương 4 triệu, chồng chưa đi làm. Tết về không có tiền mà bố luôn chửi chồng tôi, bắt chồng tôi bỏ tiền mua sắm Tết. Tôi không cho được cha mẹ đồng nào mà phải gánh trách nhiệm bên chồng, tâm lý thất vọng với gia đình chồng. Tôi khóc lóc đòi ly hôn. Bố chồng bảo chồng tôi đi lấy vợ khác. Ông bảo ông lấy được vợ trẻ thì chồng tôi bỏ con này đi, lấy con khác không khó. Bố chồng bảo tôi ở nhà ông thì phải phục tùng ông và con trai ông, cấm cãi. Sau đó ông đuổi tôi đi. Ngày hôm đó chồng chở tôi về nhà ba mẹ đẻ và anh quay lại nhà ăn Tết với bố. Anh không nói chuyện với tôi lời nào. Cậu dì của chồng tôi khuyên can bố nhưng bố yêu cầu chồng tôi hoặc chọn tôi thì bố từ anh, hoặc bắt tôi đến xin lỗi bố. Bố chồng tôi rất bảo thủ nên cậu dì không khuyên được.

    Cái Tết thứ 3, con trai tôi một tuổi, em gái anh cãi nhau với chồng. Bố chồng tôi yêu cầu cả nhà nói chuyện gia đình. Nguyên nhân sâu xa của việc vợ chồng em cãi nhau là do vợ chồng tôi đi vào nhà bác tôi có việc trong lúc gia đình nhà chồng cũng có việc. Vợ chồng em gái cãi nhau là để đánh động vào tôi do chiều hôm đó đã không ở nhà dọn mâm. Bố chồng chửi tôi và chồng tôi nhiều. Chồng tôi vẫn im lặng. Chỉ có tôi ý kiến này ý kiến nọ nhưng không thể tương quan lực lượng được. Bố chồng tôi nói lời khó nghe và vợ chồng em gái giúp sức thêm. Tôi không căng thẳng vì sợ chồng buồn. Chồng tôi sau đó đòi ly dị để bỏ đi biệt xứ nhưng tôi ngăn cản.

    Tết năm nay, bố chồng bảo trong vài năm nữa sẽ sống chung với vợ chồng tôi vì ông giờ 60 tuổi. Bố chồng bảo cho vợ chồng tôi căn nhà nhưng khi nào ông chết mới cho, đừng nghĩ ông chưa chết mà chiếm đoạt nhà cửa. Việc ông hứa cho đất ông đã nói hơn chục lần rồi, có một điều tôi không bao giờ nghĩ mình cần ai cho gì cả, tôi muốn tự làm tự hưởng và không quỵ lụy ai. Chồng tôi lại không muốn tích cóp mua nhà do tin lời bố.

    Nếu chung sống với bố chồng thì phần đời của lại của tôi hoặc im lặng chịu đựng hoặc ly hôn để giải thoát bản thân và lo cho con. Tôi phải làm sao, mong anh chị cho lời khuyên để cứu vớt cuộc đời. Tôi sợ nhất cảnh nằm ngủ mà trong nhà có mấy người ở lại qua đêm để đánh bài với bố, điều đó ảnh hưởng nhân cách con trai tôi. Tôi sợ mình chắc chắn không im lặng được trước những lời nói độc đoán của bố chồng. Nhưng nếu ly dị, chồng lại điệp khúc bỏ nhà bỏ việc đi xa, tôi muốn sau ly hôn con vẫn được bố mẹ chăm sóc đầy đủ tình cảm
     
  4. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  5. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  6. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  7. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Chúng tôi gặp nhau trong một lần tình cờ. Tôi 22 tuổi, anh hơn 5 tuổi. Anh bắt chuyện và làm quen với tôi, sau một thời gian tìm hiểu chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh luôn quan tâm và chiều chuộng tôi hết mức. Chúng tôi đã đi quá giới hạn. Hai đứa đều biết về gia đình của nhau, chúng tôi không cùng quê nên khi yêu cũng gặp chút khó khăn, rồi vì yêu quá chẳng gì ngăn cản được.

    3 năm trôi qua, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Anh quan tâm và tôn trọng tôi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một hôm anh nói đã cảm thấy mệt mỏi và muốn chia tay. Cả thế giới trong tôi bỗng như sụp đổ, tôi không hiểu vì sao, vài hôm trước vẫn còn vui vẻ nói lời yêu thương, mong đợi ngày chung một nhà, vậy mà sao hôm nay lại nói hết yêu? Mọi thứ thay đổi nhanh quá làm tôi không thể chấp nhận được. Tôi khóc đến cạn nước mắt, ngày nào cũng khóc. Anh yêu tôi như thế mà giờ coi tôi như người xa lạ, không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa.

    Điều đáng nói là tôi biết mình đã mang thai với anh nhưng không biết có nên nói cho anh biết hay không. Tôi không muốn nhận lấy sự thương hại của anh mặc dù yêu và cần anh nhiều. Mong được mọi người chia sẻ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  8. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành huwg hà nội Tôi 24 tuổi, vừa kết thúc cuộc tình 3 năm. Gia đình tôi trước đây tuy không giàu có nhưng cũng không để tôi phải thiếu thốn gì. Một năm trở lại đây do làm ăn thất bại, gia đình tôi lâm vào cảnh nợ nần. Tôi được mọi người nhận xét là ưa nhìn nên mẹ luôn muốn tôi lấy chồng Việt kiều hay đại gia giàu có để có thể giúp đỡ trả nợ. Mọi người đừng trách mẹ tôi ham giàu, chỉ vì gia đình nợ nần nhiều quá nên mới khiến mẹ trở thành như vậy. Mẹ ao ước có một cuộc sống không phải nợ nần gì ai và thảnh thơi, vì vậy mà tạo nên áp lực cho tôi, rằng tôi phải kiếm một người giàu có để yêu.

    Thật ra tôi chỉ cần một người hòa hợp với mình là đủ rồi, nợ của gia đình sao có thể bắt người khác gánh được? Tôi cũng muốn tìm một người đàn ông có tài chính khá để yêu, không phải là để trả nợ cho gia đình, chỉ là mong sau này tôi sẽ có một cuộc sống đỡ cơ cực hơn thôi. Tôi nghĩ ba mẹ đã 50 tuổi, trải qua 2/3 cuộc đời rồi, sao lại bắt tôi hy sinh tuổi xuân để bên một người giàu có mà mình không yêu được? Tôi làm vậy có phải ích kỷ quá không? Tôi rất yêu ba mẹ nhưng mỗi người chỉ sống có một lần, hãy cho tôi được sống với sự lựa chọn của mình được không? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  9. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành huwg hà nội Tôi 24 tuổi, vừa kết thúc cuộc tình 3 năm. Gia đình tôi trước đây tuy không giàu có nhưng cũng không để tôi phải thiếu thốn gì. Một năm trở lại đây do làm ăn thất bại, gia đình tôi lâm vào cảnh nợ nần. Tôi được mọi người nhận xét là ưa nhìn nên mẹ luôn muốn tôi lấy chồng Việt kiều hay đại gia giàu có để có thể giúp đỡ trả nợ. Mọi người đừng trách mẹ tôi ham giàu, chỉ vì gia đình nợ nần nhiều quá nên mới khiến mẹ trở thành như vậy. Mẹ ao ước có một cuộc sống không phải nợ nần gì ai và thảnh thơi, vì vậy mà tạo nên áp lực cho tôi, rằng tôi phải kiếm một người giàu có để yêu.

    Thật ra tôi chỉ cần một người hòa hợp với mình là đủ rồi, nợ của gia đình sao có thể bắt người khác gánh được? Tôi cũng muốn tìm một người đàn ông có tài chính khá để yêu, không phải là để trả nợ cho gia đình, chỉ là mong sau này tôi sẽ có một cuộc sống đỡ cơ cực hơn thôi. Tôi nghĩ ba mẹ đã 50 tuổi, trải qua 2/3 cuộc đời rồi, sao lại bắt tôi hy sinh tuổi xuân để bên một người giàu có mà mình không yêu được? Tôi làm vậy có phải ích kỷ quá không? Tôi rất yêu ba mẹ nhưng mỗi người chỉ sống có một lần, hãy cho tôi được sống với sự lựa chọn của mình được không? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  10. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  11. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  12. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  13. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên gặp anh, sếp của mình trong một chuyến du lịch cách đây gần chục năm. Hai năm trước, khi muốn chuyển công việc, tôi chủ động liên hệ anh đề nghị làm cho team anh quản lý và may mắn được nhận vào, bởi đúng lúc đấy có vị trí trống. Anh là một người rất thông minh, hài hước, tốt bụng, nhưng cũng rất nóng tính và có phần độc đoán. Cá tính của tôi cũng có nhiều phần tương đồng với anh, dần dần trong quá trình làm việc tôi cảm thấy bị thu hút bởi anh nhiều hơn nhưng vẫn cố gắng giữ khoảng cách. Tôi cũng lờ mờ nhận thấy anh có cảm giác tương tự dành cho tôi.



    Anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn công việc nhưng thường xuyên dõi theo tôi trong công ty, kiếm cớ trêu chọc, trò chuyện trên trời dưới đất, tâm sự về quan hệ với cấp trên hay về gia đình anh. Đáng tiếc anh và tôi có khá nhiều khác biệt trong cách tiếp cận công việc dẫn đến nhiều lúc tranh cãi nảy lửa. Chúng tôi thường chỉ tranh cãi những chuyện nhỏ nhưng cũng làm tôi cực kỳ buồn; không phải vì bất đồng ý kiến mà vì anh rất ít khi chịu đặt mình vào vị trí của tôi để suy xét. Trong công việc, tôi luôn xử sự chuyên nghiệp với đồng nghiệp, tuy nhiên không hiểu sao cứ vướng phải anh là tôi trở nên cảm tính và để mình bị tổn thương nặng nề sau khi tranh cãi. Mỗi lần giận anh, tôi lại quyết chí không nói chuyện gì ngoài công việc, chỉ giao tiếp khi thật cần thiết, còn anh lại tìm mọi cách để làm lành. Chu kỳ như vậy cứ lặp đi lặp lại làm chúng tôi đều mệt mỏi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com



    Có lần anh bảo ghét bản thân vì anh đã thích tôi rồi, còn tôi không hiểu anh có thích tôi thật không mà sao lại sẵn lòng tổn thương tôi như vậy? Công việc hiện tại vẫn chạy tốt vì anh cho tôi quyền tự quyết trong hầu hết mọi việc và tôi luôn vượt chỉ tiêu công ty đặt ra, nhưng tôi cảm thấy mình đang dần mất động lực làm việc vì ý kiến của mình nếu nói ra thường không được cấp trên coi trọng. Tôi bắt đầu tìm kiếm cơ hội ở bên ngoài nhưng trong lòng vẫn rất phân vân. Làm việc với anh 2 năm, tôi nhìn thấy cả ưu và nhược điểm của anh mà vẫn luôn thích con người anh dù trong những lúc bất bình với anh nhất. Lý trí biết chắc rằng chúng tôi sẽ không tiến tới tình yêu vì có quá nhiều khác biệt, nhưng trái tim vẫn không thể dứt khoát buông bỏ anh được. Kiếm một công việc mới với thu nhập tương đương trong ngành của tôi không dễ dàng, nhưng hàng ngày đi làm đối mặt với anh không còn đơn giản nữa
     
  14. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  15. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi có con trai 7 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng, lương 10 triệu/tháng; chồng làm nghề tự do, lương tầm 15 triệu/tháng. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo miền Bắc, học xong vào Sài Gòn lập nghiệp, vốn là người tự lập, 18 tuổi đã phải vừa đi làm công nhân vừa đi học, gia đình quá nghèo nên chị em tôi đều phải tự làm tự học như vậy. Tôi là cô gái mạnh mẽ, khéo léo, cũng có những tham vọng nhất định. Rồi tôi gặp anh, chồng hiện tại. Anh là người Sài Gòn, nhà có điều kiện, nhìn ngoài ai cũng nói anh hiền lành, tâm lý. Chúng tôi yêu nhau một năm thì kết hôn, anh ở nhà phụ ba mẹ kinh doanh. Lúc đó tôi không hề yêu anh, nhưng xét mọi khía cạnh cần và có cho cuộc đời mình, tôi nhắm mắt lấy.

    Tính cách chúng tôi hoàn toàn khác nhau, anh sinh ra trong gia đình có điều kiện nên tính ỷ lại từ nhỏ, cái gì cũng đến tay tôi. Gia đình anh nhìn vẻ bề ngoài là thế nhưng bên trong không hề có gì ngoài căn nhà đang ở. Tiền làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, ba mẹ chồng tôi sống không hạnh phúc, ba có bồ, thường xuyên chửi rủa mẹ, có khi còn đuổi mẹ ra khỏi nhà vì căn nhà đang ở của ông bà nội cho. Sau khi cưới 2 tháng tôi có bầu liền, vỡ mộng hoàn toàn về cuộc sống sau hôn nhân, vẻ bề ngoài hiền lành nhưng chồng tôi lại là người cục tính, ăn nhậu vào có thể đánh chửi bất kỳ ai. Mỗi khi giận vợ, anh đều lôi con ra chửi những câu rất độc địa. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi khá nhẹ nhàng, sống tình cảm với con, khi nghe những câu nói đó tôi quặn thắt ruột gan vào, nếu góp ý lại bị chồng chửi. Anh gia trưởng, tuy chưa đánh tôi nhưng hầu như không cho tôi giao du quan hệ bạn bè, chỉ cần đi về trễ 30 phút là anh lại giận rồi hỏi tôi đi đâu, làm gì... đi theo trai thì có. Về ngoại hình tôi hơn anh, có cảm giác anh luôn mặc cảm tự ti về ngoại hình của mình nên bạn bè tôi hầu như không bao giờ anh chịu gặp, nhưng anh lại hay gặp gỡ, bù khú ăn nhậu với bạn của anh. Về tiền bạc, tôi không được quản lý thu chi trong gia đình, vợ chồng tôi tiền ai nấy tiêu, các khoản trong nhà đều chia đều hết. Tôi lên tiếng và muốn quản lý thu chi vì bản thân khá tiết kiệm, còn anh có máu bài bạc, thỉnh thoảng cầm tiền đi cá độ, tùy không nhiều nhưng cũng có máu ham chơi, làm tôi luôn lo lắng.

    Càng sống với anh tôi càng thấy mình không hề hạnh phúc, trong quan hệ tình dục tôi cũng chưa bao giờ thỏa mãn. Mấy tháng nay tôi suy nghĩ khá nhiều, muốn giải thoát cuộc hôn nhân này, bắt đầu lại từ đầu. Tôi có một cuộc nói chuyện với chồng rằng bản thân đã hết tình cảm, cảm xúc không còn, không hề yêu anh nữa, muốn ly hôn. Tôi đưa ra rất nhiều lý do. Anh lại không muốn bỏ vợ, xin lỗi và hứa thay đổi. Đây không phải là lần đầu anh hứa, 8 năm hôn nhân, không biết anh hứa bao nhiêu lần. Mẹ con tôi dọn ra ngoài ở trọ, anh ra sức níu kéo, có khi say còn khóc lóc, nhưng tôi biết nếu quay về thì vợ chồng cũng không bao giờ có được tiếng nói chung, cùng xây dựng một gia đình êm ấm hạnh phúc. Với bản tính cục cằn, gia trưởng, không tâm lý của anh đã giết chết tình cảm của tôi.

    Tôi chấp nhận một cuộc sống khó khăn, túng thiếu. Tôi ám ảnh sống trong gia đình mà ba mẹ chồng không hạnh phúc, suốt ngày chửi nhau. Càng về già chồng tôi lại càng bộc lộ tính cách giống ba chồng, rồi đến một lúc nào đó anh cũng đuổi tôi ra ngoài như ba chồng mỗi khi bực lên đều đuổi mẹ tôi? Dù quyết định dọn đi nhưng trong lòng tôi giờ hoang mang, ngày nào anh cũng qua phòng trọ tôi năn nỉ, xin lỗi, nói thương con. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Có nên đánh đổi hạnh phúc của bản thân để cho con có cuộc sống đầy đủ và không phải thuê nhà ở không?
     
  16. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Gà con
    • 36/45

    Tham gia:
    25/12/17
    Bài viết:
    9,073
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nam
    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 37 tuổi, đã lập gia đình, vợ chồng có công việc ổn định. Ngày còn là sinh viên tôi yêu một người con gái, biết chắc người đó cũng yêu mình rất nhiều. Do tính cách mải chơi, ngày đó tôi có ý định bỏ học, cô ấy buồn và chúng tôi chia tay. Sau một thời gian bảo lưu kết quả, tôi trở về học tiếp. Ra trường, chúng tôi trở về địa phương (cách nhau 110km), mỗi người tìm cho mình một công việc và những kỷ niệm tình yêu thời sinh viên, coi nó xưa rồi, để vào trong quá khứ.

    Tôi lấy vợ năm 2007, vợ học cùng lớp của tôi và cô ấy, vợ biết ngày trước chúng tôi yêu nhau. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2017, lớp chúng tôi họp kỷ niệm tròn 10 năm ra trường (vợ không đi tham dự), chúng tôi gặp nhau và sau 11 năm chia tay tôi thấy lúc này tình cảm hai đứa như hai người bạn. 10 năm mới gặp nhau, chúng tôi ngồi hàn huyên về cuộc sống hiện tại cùng với mấy người bạn, chia sẻ thông tin về gia đình, công việc, chia sẻ trong sáng như người bạn thân. Lúc đó, tôi nghĩ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc. Tôi mừng thầm và chúc cô ấy, cô ấy đáng được như vậy. Chúng tôi kết bạn trên mạng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nhóm chúng tôi gồm 6 đứa con gái và 4 nam giới, ngồi uống nước, mấy đứa con gái kia (chúng nó vẫn chơi với nhau và ở gần nhà cô ấy bây giờ) nói cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm, biết tôi đi lấy vợ cô ấy buồn và cũng đi lấy chồng. Cô ấy lấy chồng sau khi tôi cưới được 10 ngày và quen anh chồng này được vài ngày. Tôi nghĩ các bạn nói giờ thì có giả quyết được gì nữa đâu, dĩ vãng rồi mà. Sau cuộc họp chúng tôi trở về ngôi nhà riêng của mình, hai đứa bắt đầu nói chuyện, cô ấy tâm sự hết với tôi về chuyện tình cảm vợ chồng và chuyện làm dâu. Chồng cô ấy là con trai duy nhất trong một gia đình có điều kiện khá giả, được nuông chiều, gọi là quý tử. Giờ cô ấy đã có 2 con gái sinh đôi, chồng đi làm xa nhà cách 80km.

    Vì sinh hai con gái nên chồng cô ấy ít về thăm vợ con, một năm qua không về. Nghe nói ông chồng có bồ cùng cơ quan, khi về 2 vợ chồng xảy ra to tiếng, không tìm tiếng nói chung. Cô ấy đã nói chuyện này với bên ngoại, còn bố mẹ chồng thì chưa nói cho biết sự tình. Cô ấy cố gắng khuyên chồng nhưng càng ngày ông chồng càng tỏ ra là người cục tính, vũ phu, thiếu trách nhiệm. Ông bà nội biết chuyện lại đứng ra bênh cậu quý tử nhà mình. Giờ cô ấy bế tắc, quyết định vẫn ở cùng ông bà nội và nuôi 2 đứa con nhỏ. Ban đầu cô ấy định ly hôn, nhưng vì con nhỏ và mong muốn ông chồng sẽ thay đổi.

    Chồng chưa thay đổi gì thì đầu năm nay về nhà, gia đình anh ấy lại nói cần một số tiền lớn. Mấy năm nay cô ấy một mình nuôi con thì lấy đâu ra tiền. Cha mẹ chồng đòi thế chấp nhà và lương của cô ấy để vay tiền ngân hàng, đưa tiền cho ông bà. Trước ông bà ở chung nhà 3 tầng, giờ đòi xây nhà ở riêng (cha mẹ chồng cô ấy gần 65 tuổi), nhiều người khuyên cũng không được. Tôi nói ra có thể mọi người không tin, tôi yêu cô ấy 4 năm học đại học nhưng cho đến giờ chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Tình yêu của chúng tôi thời sinh viên rất đẹp và lãng mạng, chỉ có ăn kem, ốc luộc, nước mía và chở nhau đi đây đó bằng xe đạp.

    Tôi giờ có 2 con nhỏ, yêu vợ, chưa làm gì có lỗi với vợ cả; nhưng nghe tình cũ tâm sự, không hiểu sao tôi lại thương cô ấy. Nhiều lúc tôi đau thắt lòng và chẳng biết làm gì để giúp cô ấy. Chúng tôi hay nói chuyện và vợ tôi cũng biết (tôi nói cho vợ biết vì thời sinh viên vợ học cùng cô ấy). Thực tình tôi thấy bế tắc quá. Xin các bạn cho lời khuyên. Tôi xác định không phản bội vợ cho dù thỉnh thoảng vẫn bị con tim điều khiển và nhớ nhung mối tình thời sinh viên ấy. Tôi phải làm sao để không bị dằn vặt, sống cho thoải mái và tìm giải pháp giúp cho cô ấy trong hoàn cảnh này. Chỉ mong sao cô ấy được hạnh phúc, có như vậy tôi mới vui vẻ. Chân thành cảm ơn.
     

Chia sẻ trang này